Ngay giữa đ/ám ta/ng con trai, mẹ chồng đu//ổi con dâu và cháu gái ra khỏi nhà vì s/ợ g/ánh n/ặng, 15 năm sau cháu gái trở về khiến cả nhà s/ững s/ờ…Căn nhà họ Trần hôm ấy phủ kín khói hương. Anh Minh – con trai duy nhất của bà Ngọc – đã mất trong một vụ t//ai n///ạn b/ất ng/ờ. Ngày giỗ đầu tiên, người thân, hàng xóm kéo đến thắp nhang, ai cũng thươ//ng x//ót cho người đàn bà trẻ g/óa bụ/a và đứa con nhỏ mới 5 tuổi.Bé Mai ngồi trong lòng mẹ, đôi mắt to tròn rớm lệ. Con bé chưa hiểu hết n/ỗi đ/au mất cha, chỉ biết rằng từ hôm đó sẽ chẳng còn được ba bế lên vai, chẳng còn được nghe tiếng cười ấm áp gọi “con gái ngoan”.Nhưng ngay trong ngày, b/i kị/ch khác lại ập đến. Khi khách khứa đã về hết, bà Ngọc đặt chén trà xuống bàn, giọng trầm lạnh:“Con trai tôi m///ất rồi, tôi già cả thế này, không còn sức gánh vác nữa. Đứ/a b/é này… tôi không thể nuôi. Hai mẹ con hãy rời khỏi đây đi.”Người con dâu sữn/g s/ờ, ôm chặt con gái, nước mắt tuôn trào:“Mẹ ơi, nó mới 5 tuổi, còn quá nhỏ! Con sẽ đi làm, con tự nuôi con, xin mẹ đừng đu//ổi chúng con ra ngoài.”Nhưng ánh mắt bà Ngọc vẫn dửng dưng, thậm chí còn thoáng nét b/ực b/ội:“Đừng tr/ách tôi. Tôi m/ất con trai, giờ không thể nuôi thêm gá/nh nặ/ng. Hai người đi đi, coi như từ nay không liên quan.”Tiếng khó/c th/ét của bé Mai vang lên x/é lò/ng:“Bà ơi, con ngoan mà… con không qu/ấy, bà cho con ở lại với bà đi…” Nhưng cánh cửa đã đó/ng sầ/m trước mặt hai mẹ con… Mười lăm năm trôi qua như một cái chớp mắt. Căn nhà họ Trần vốn từng rộn rã tiếng cười, nay chỉ còn lại vẻ hiu quạnh, rêu phong bám đầy những mảng tường cũ kỹ. Bà Ngọc giờ đã ngoài bảy mươi, đôi mắt lòa xòa và đôi chân run rẩy. Đứa con trai độc nhất đã mất, bà sống dựa vào sự hắt hủi của mấy người họ hàng xa vốn chỉ nhăm nhe cái sổ đỏ của căn nhà. Một buổi chiều cuối năm, khi bà Ngọc đang hì hụi quét lá khô trước sân, một chiếc xe sang trọng màu đen bóng loáng dừng lại ngay cổng. Bước xuống xe là một cô gái trẻ trung, thanh tú trong bộ vest công sở lịch thiệp. Thần thái tự tin và đôi mắt sắc sảo của cô khiến bà Ngọc bất giác đánh rơi chiếc chổi tre. Phía sau cô gái, một người phụ nữ trung niên với gương mặt phúc hậu, ăn vận quý phái cũng chậm rãi bước ra. Bà Ngọc nheo mắt, giọng run run: – “Các cô… tìm ai? Nhầm nhà rồi chăng?” Cô gái không vội trả lời. Cô thong thả bước vào sân, nhìn quanh một lượt ngôi nhà cũ nát rồi dừng ánh mắt tại tấm di ảnh của anh Minh trên bàn thờ vẫn nghi ngút khói hương. Cô quỳ xuống, lạy ba lạy rồi mới quay lại nhìn bà Ngọc. – “Bà không nhận ra con sao? Con là ‘gánh nặng’ mà bà đã tống ra đường ngay trong ngày xả tang ba con 15 năm trước đây.” Bà Ngọc lảo đảo, tay bám chặt vào cột hiên: – “Mai… là Mai đó sao? Còn kia… con dâu…” Mẹ của Mai bước tới, giọng bình thản nhưng chứa đựng nỗi xót xa của mười lăm năm nếm mật nằm gai: – “Phải, là mẹ con tôi. Ngày đó bà đuổi chúng tôi đi với hai bàn tay trắng, mẹ con tôi đã phải ngủ dưới gầm cầu, tôi phải đi nhặt ve chai, làm thuê cuốc mướn để nuôi con bé ăn học. Trời thương, Mai nó học giỏi, giờ nó đã là Giám đốc của một tập đoàn bất động sản lớn.” Mai lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy, đặt lên chiếc bàn gỗ mục nát: – “Con trở về đây không phải để xin bà một chỗ ở. Con về đây để thông báo với bà: Căn nhà này và mảnh đất này vốn đứng tên ba con. Sau khi ba mất, theo luật pháp, con và mẹ là những người thừa kế hợp pháp nhất. Các chú họ của bà đã âm thầm gán nợ căn nhà này cho công ty con để lấy tiền cờ bạc. Hiện tại, con mới chính là chủ nhân của ngôi nhà này.“ Bà Ngọc khuỵu xuống sân, nước mắt muộn màng chảy dài trên gò má nhăn nheo. Bà nhìn đứa cháu gái mà mình từng xua đuổi, giờ đây sừng sững như một ngọn núi che chở cho mẹ nó. Sự giàu sang của Mai không làm bà sững sờ bằng cái cách cô nhìn bà – không phải bằng sự hận thù gào thét, mà bằng sự xa lạ lạnh lùng. – “Mai ơi… bà già rồi… bà sai rồi… cho bà xin lỗi…” – Bà Ngọc mếu máo, định nắm lấy gấu áo của cháu. Mai lùi lại một bước, giọng cô đanh thép nhưng nghẹn ngào: – “Con không đuổi bà ra khỏi nhà ngay lập tức như cách bà đã làm với mẹ con con năm ấy. Con sẽ để bà ở lại đây, có người chăm sóc y tế đầy đủ cho đến cuối đời. Đó là sự tử tế cuối cùng con dành cho dòng máu của ba đang chảy trong người con. Nhưng bà hãy nhớ lấy, suốt 15 năm qua, người thân của bà không phải là những kẻ đang nhăm nhe nhà đất này, mà chính là hai mẹ con con – những người bà đã vứt bỏ vì sợ tốn kém.” Mai dắt mẹ ra xe, không một lần ngoảnh lại. Bà Ngọc ngồi thẫn thờ giữa sân, nhìn chiếc xe khuất dần sau rặng tre. Bà có nhà, có người hầu hạ, nhưng bà đã vĩnh viễn mất đi gia đình thật sự của mình. Post navigation Tr//ộm vàng của vợ đưa b///ồ đi nghỉ dưỡng, về thấy ảnh mình trên b/àn th/ờ, tôi cho/áng vá/ng khi nghe vợ nói lý do… Mẹ chồng cũ cùng cô b:-ồ của chồng cũ diện một cây đồ hiệu, đi xe sang đến dự đám cưới của tôi với chồng mới dù tôi không mời –