Cưới 3 năm “đường ai nấy đi” vì không có con. Người vợ tái hôn ngay sau đó để rồi 8 tháng sau bước vào phòng si:::nh cô tái mặt khi bác sĩ đỡ đ:;ẻ là chồng cũ. Trên bàn m::ổ cô ấy bất ngờ tiết l::ộ chuyện động trời khiến tôi choáng váng…Điều khiến Minh sụp đổ không phải là cuộc ly hôn, mà là tấm thiệp mời cưới anh nhận được chỉ đúng một tháng sau đó. Lan tái hôn. Chồng mới của cô là Hùng – một doanh nhân thành đạt, người đã theo đuổi cô từ thời đại học. “Cô ta đã có phương án dự phòng từ lâu rồi,” mẹ Minh nhếch mép cười khẩy khi thấy con trai vò nát tấm thiệp. Minh lao vào công việc, nhận trực đêm liên miên tại khoa s:ản để quên đi nỗi đ:au bị ph::ản b::ội. Anh trở thành một bác sĩ lạnh lùng, ít nói.Tám tháng trôi qua. Đêm trực hôm ấy là một đêm giông bão. Tiếng còi xe cấ:p cứ:u xé to::ạc màn đêm yên tĩnh của bệnh viện phụ sản.“Bác sĩ Minh! Cấ::p cứ::u! Sản phụ chuyển dạ sớm, v::ỡ ố::i, th::ai ngôi ngược, t::im th::ai suy y::ếu!” Y tá trưởng h::ét lên, đ::ẩy băng ca chạy dọc hành lang.Minh bật dậy, bản năng nghề nghiệp khiến anh gạt bỏ mọi mệt mỏi. Anh chạy theo băng ca, vừa đeo găng tay vừa hỏi chỉ số s::inh tồn. Khi ánh đèn phòng c:ấp c:ứu chiếu rọi vào khuôn mặt s:;ản phụ đang tái nhợt vì đ::au đ:;ớn, chân Minh khựng lại như đ;;eo chì.Là Lan.Gương mặt cô đầm đìa mồ hôi, đôi môi cắn chặt đến b:;ật m:;áu. Dù cô có đang đa:;u đớ:;n tột cùng, anh vẫn nhận ra cô ngay lập tức. Bụng cô to vượt mặt, hơi th:;ở y:;;ếu ớt. Lan mở mắt, nhìn thấy đôi mắt quen thuộc sau lớp khẩu trang y tế, cô h;ốt ho:ảng tộ:t độ, bàn tay bấu chặt lấy ga trải giường.“Không… không thể là anh…” Lan thều thào, nước mắt trào ra. “Tập trung chuyên môn!” Minh qu:;át lên, không phải với Lan mà là với chính mình. Anh cố trấn tĩnh đôi tay đang run rẩy. “Chuẩn bị m:;ổ cấ:p c:;ứu ngay lập tức! Gọi người nhà ký giấy!”“Người nhà chưa đến kịp thưa bác sĩ!” Không còn thời gian nữa. Minh bước vào phòng m:;ổ. Tiếng da////o ke”o va vào nhau lạnh lẽo. Không gian căng thẳng đến ngh:ẹt th:;ở. Anh là bác sĩ chính, nắm giữ s:;inh m;;;ạng của vợ cũ và… đứa con của người khác. Một cảm giác chua xót dâng lên trong cổ họng nhưng Minh nuốt ngược vào trong… …Minh nuốt ngược cảm xúc vào trong. Đèn phòng mổ sáng chói. Máy theo dõi nhịp tim thai phát ra những tiếng “bíp… bíp…” dồn dập. “Dao.” Y tá đặt con dao mổ vào tay anh. Minh hít sâu một hơi, ép mình trở lại đúng vai trò của một bác sĩ. “Lan, cô nghe tôi nói không?” – Minh nói qua lớp khẩu trang.“Cố gắng giữ tỉnh táo. Chúng tôi sẽ đưa em bé ra ngay.” Lan yếu ớt gật đầu. Nhưng đôi mắt cô nhìn anh đầy hoảng loạn. Cuộc phẫu thuật bắt đầu. Không khí trong phòng mổ căng như dây đàn. Thai ngôi ngược, nước ối đã vỡ, tim thai yếu dần. Minh thao tác nhanh nhưng cực kỳ cẩn trọng. “Tim thai 90… đang tụt!” y tá báo. Minh siết chặt tay. “Chuẩn bị hút… kẹp… nhanh lên!” Chỉ vài phút sau, tiếng khóc yếu ớt của một đứa trẻ vang lên. Một bé trai. Cả phòng mổ thở phào. Nhưng ngay khi Minh vừa đặt em bé sang bàn chăm sóc sơ sinh, Lan bỗng nắm chặt cổ tay anh. “Minh…” Giọng cô run rẩy. “Anh… đừng đi.” Minh khựng lại. “Lan, cô vừa mổ xong, đừng nói nhiều.” Nhưng Lan lắc đầu, nước mắt tràn ra. “Không… nếu bây giờ em không nói… thì cả đời anh sẽ không bao giờ biết…” Minh nhíu mày. “Biết chuyện gì?” Lan nhìn thẳng vào anh, ánh mắt vừa tuyệt vọng vừa tội lỗi. “Đứa bé… là con của anh.” Cả phòng mổ bỗng im bặt. Một y tá vô thức đánh rơi chiếc kẹp xuống khay kim loại kêu “choang”. Minh đứng chết lặng. “Lan, cô vừa nói gì?” Lan khóc nấc. “Ngày đó… trước khi ly hôn… em đã đi khám. Bác sĩ nói em rất khó có thai nên em tuyệt vọng… Em sợ anh sẽ khổ vì em nên em chủ động ký đơn ly hôn.” Minh sững sờ. Lan nói tiếp, giọng đứt quãng: “Nhưng sau khi rời khỏi anh… em mới phát hiện mình đã có thai được hơn một tháng.” “Em định quay lại nói với anh… nhưng đúng lúc đó anh đang suy sụp, còn mẹ anh thì ghét em đến mức không muốn nhìn mặt.” Lan nhắm mắt, nước mắt chảy dài. “Em nghĩ… anh sẽ hận em cả đời. Vì vậy em chấp nhận kết hôn với Hùng… để cho đứa bé có một gia đình.” Minh cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. “Vậy Hùng biết chuyện này không?” Lan lắc đầu. “Không… anh ấy tưởng đó là con của anh ấy.” Minh quay sang bàn chăm sóc sơ sinh. Đứa bé đang nằm đó, khuôn mặt đỏ hồng, bàn tay bé xíu nắm chặt lại. Một cảm giác rất lạ dâng lên trong lồng ngực anh. Y tá bế đứa bé lại gần. “Bác sĩ… anh nhìn xem…” Minh cúi xuống. Đứa trẻ mở mắt. Đôi mắt giống anh đến lạ. Cùng lúc đó, cánh cửa phòng mổ bật mở. Một người đàn ông mặc vest ướt sũng vì mưa lao vào. “Hùng – chồng sản phụ,” y tá nói. Hùng nhìn Lan rồi nhìn đứa bé. “Vợ anh ổn không bác sĩ?” Minh im lặng vài giây. Lan yếu ớt quay sang chồng. “Anh Hùng… em xin lỗi…” Cả phòng mổ căng thẳng đến nghẹt thở. Nhưng điều khiến Minh bất ngờ nhất là phản ứng của Hùng. Anh ta thở dài rất khẽ. Rồi nói một câu khiến tất cả sững sờ: “Anh biết rồi.” Lan mở to mắt. “Anh… biết?” Hùng gật đầu. “Từ tháng thứ hai anh đã biết thời gian không khớp.” Anh nhìn Minh, ánh mắt bình tĩnh. “Bác sĩ Minh… tôi biết anh là chồng cũ của Lan.” Minh không nói gì. Hùng nhìn đứa bé, mỉm cười nhẹ. “Nhưng với tôi… một đứa trẻ không có lỗi.” Anh quay sang Lan. “Anh cưới em không phải vì đứa bé. Anh cưới em vì anh yêu em từ rất lâu.” Lan bật khóc. Hùng nhìn Minh, giọng trầm lại: “Còn việc đứa bé là con ai… tôi nghĩ người nên biết đầu tiên chính là anh.” Minh đứng lặng rất lâu. Tiếng khóc của đứa bé vang lên khe khẽ. Cuối cùng, anh bước lại gần, khẽ chạm vào bàn tay nhỏ xíu ấy. Đứa bé nắm lấy ngón tay anh. Minh bỗng cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Ba năm hôn nhân tưởng như vô nghĩa… Hóa ra lại để lại cho anh một điều mà anh chưa từng biết. Một đứa con. Và lần đầu tiên sau rất lâu, vị bác sĩ lạnh lùng ấy… bật khóc. Post navigation Gia đình có điều kiện nhưng nhưng con cái quá bận rộn, các cháu đi làm hết nên tôi vào viện dưỡng lão. Sau 7 tháng ở đây tôi nhận ra 5 điều tâm đắc mọi người ai cũng nên biết …nếu có ý định vào đây Trước khi mất vợ thều thào nói có 5 tỷ, lúc tìm được cuốn sổ trong tủ tôi bà:ng ho:àng că::m g::iận nhà ngoại tột cùng, cả đời này không bao giờ tôi tha thứ cho họ. Hóa ra trong cuốn sổ đó là…