Con dâu chẳng dám tiêu pha gì gửi hết về quê cho mẹ chồng để tiết kiệm, đến ngày tôi thông báo mua nhà, phòng xe cả trăm km về quê bảo bà cho xin lại tiền thì ch:;ết lặng trước câu trả lời…
Ngày cưới về làm dâu, tôi một mực tiết kiệm. Chồng đi làm lương tháng, tôi chi tiêu dè sẻn, không dám sắm sửa gì cho bản thân hay con cái. Bao nhiêu đồng tích cóp, tôi đều gửi hết về quê cho mẹ chồng, nghĩ bụng: “Để bà giữ hộ, sau này gom góp đủ thì mua nhà, đỡ phải thuê trọ bấp bênh.

Mấy năm ròng, tôi sống chắt bóp, ngay cả bộ quần áo tử tế cũng chẳng dám mua, chỉ mong có ngày đường đường chính chính cầm số tiền ấy để đổi lấy căn hộ nhỏ ở thành phố.
Cho đến hôm ấy, sau bao chờ đợi, tôi vui mừng thông báo với chồng:

“Mình đủ tiền mua nhà rồi. Em tính mai về quê xin mẹ đưa lại để thanh toán.”


Hai vợ chồng hí hửng bắt xe về, vượt cả trăm cây số trong tâm thế hân hoan. Tôi đã tưởng tượng cảnh mình cầm chồng sổ tiết kiệm trên tay, lòng rộn ràng hạnh phúc.

Thế nhưng, vừa ngồi xuống bàn nước, chưa kịp mở lời chào hỏi, tôi đã chế-t lặng trước câu trả lời lạnh băng của mẹ chồng:

“Tiền nào? Tao giữ hộ tụi mày khi nào? Ở đây chưa từng có đồng nào hết!”



Nhưng bà không biết rằng tôi đã tính trước 1 bước…

Tôi sững người, tưởng mình nghe nhầm.

“Mẹ… mẹ nói sao ạ? Bao năm nay con đều gửi tiền về mà…”

Mẹ chồng nhún vai, giọng lạnh tanh:

“Tao nói không có là không có. Tiền mày tiêu mày biết, đừng có về đây vu vạ.”

Tôi nhìn sang chồng. Anh cũng chết lặng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Nhưng điều khiến tôi đau nhất không phải là mất tiền… mà là bị phủi sạch mọi công sức suốt bao năm.

Căn nhà im lặng đến ngột ngạt.

Một lát sau, mẹ chồng còn nói thêm một câu:

“Tiền con dâu gửi về thì coi như biếu bố mẹ chồng. Ở đời làm dâu mà tính toán thế à?”

Tôi hít một hơi thật sâu.

Rồi lặng lẽ mở túi xách.

Tôi đặt lên bàn một xấp giấy dày.

“Vậy mẹ xem lại cái này đi ạ.”

Bà nhíu mày:

“Cái gì đây?”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Là biên nhận chuyển khoản suốt 4 năm. Tổng cộng 680 triệu. Tất cả đều chuyển vào tài khoản của mẹ.”

Chưa dừng lại, tôi mở điện thoại, bật từng đoạn ghi âm.

Đó là những lần mẹ chồng gọi điện:

“Con cứ gửi về đây, mẹ giữ giúp. Khi nào tụi con mua nhà mẹ đưa lại.”

Giọng bà trong đoạn ghi âm vang lên rõ mồn một.

Căn phòng bỗng im phăng phắc.

Mẹ chồng tái mặt.

Chồng tôi nhìn mẹ, giọng run run:

“Mẹ… mẹ nói đi. Tiền đâu rồi?”

Bà lắp bắp một lúc, cuối cùng mới thú nhận:

“Số tiền đó… mẹ cho chú Hai mượn làm ăn… rồi…”

Chồng tôi đứng bật dậy:

“Mẹ cho mượn mà không nói với tụi con một lời sao?”

Tôi khẽ kéo tay chồng lại.

Rồi nói rất bình tĩnh:

“Thật ra hôm nay con về không phải để xin tiền.”

Mẹ chồng ngẩng lên ngơ ngác.

Tôi đặt thêm một tờ giấy nữa lên bàn.

“Đây là đơn yêu cầu hoàn trả và cam kết trả nợ. Nếu mẹ ký, tụi con cho mẹ thời gian trả dần. Còn nếu mẹ không ký… thì số bằng chứng này đủ để tụi con làm việc với pháp luật.”

Mẹ chồng run tay cầm tờ giấy.

Lúc ấy tôi mới chợt nhận ra…

Suốt mấy năm làm dâu, tôi luôn nghĩ mình phải nhẫn nhịn để giữ hòa khí.

Nhưng có những lúc, im lặng chỉ khiến người ta nghĩ mình dễ bị bắt nạt.

Chiều hôm đó, khi rời khỏi căn nhà ở quê, chồng tôi nắm tay tôi rất chặt.

Anh nói khẽ:

“Anh xin lỗi… từ giờ tiền bạc của vợ chồng mình, mình tự giữ.”

Tôi nhìn con đường dài phía trước.

Và lần đầu tiên sau nhiều năm làm dâu…

Tôi thấy lòng mình nhẹ hẳn đi.

By adminhn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *