Vợ tôi có 50 triệu tiền tha:i sả:;n không dùng đến, bảo tặng em chồng đi đ;ẻ cô ấy lại ích kỷ nhất quyết không cho: Đến khi tôi mắ:;ng mỏ mãi thì mới thấy cô ấy NÉM ra giữa nhà 1 thứ khiến tôi đi-ếng người…Tôi có một em gái ruột, lấy chồng cách đây hơn một năm, giờ sắp sinh con đầu lòng. Kinh tế bên chồng nó không khá giả gì, còn nợ nần đám cưới chưa trả hết, vậy nên khi nghe tin em tôi chuẩn bị sinh, tôi lập tức nghĩ đến chuyện giúp đỡ ít nhiều.Nhưng bản thân tôi thì làm công ăn lương, lo đủ ăn đủ mặc đã là cố gắng. Trong đầu chỉ hiện lên một khoản: 50 triệu của vợ tôi.Số tiền đó là tiền thừa kế mẹ vợ cho riêng, đứng tên vợ, cô ấy giữ làm “quỹ phòng thân”. Mỗi lần tôi nhắc đến, cô ấy đều gạt đi:“Tiền đó để dành cho con sau này, đừng có đụng vào!” Nhưng giờ là chuyện máu mủ ruột thịt, em gái tôi sinh nở đâu phải chuyện nhỏ, tôi nói khéo, rồi năn nỉ, thậm chí nổi cáu:“Em đừng ích kỷ thế được không? Nó là em ruột anh! Một mình nó bầu bì, không có nổi cái máy hút sữa đàng hoàng, chẳng nhẽ em thấy không thương à?”Vợ tôi lạnh lùng đáp:“Anh nói như thể em là người dưng nước lã. Nhưng anh nhớ lại xem — từ ngày cưới nhau đến giờ, anh đã từng hỏi xem em cần gì chưa?”Tôi gắt:“Đây là lúc nói mấy chuyện nhỏ nhặt đấy à? Đưa 50 triệu, có phải là mất tất đâu. Em gái anh cũng là em chồng em!” Trái cây & rau Cô ấy không nói nữa, đứng dậy đi vào phòng. Tôi ngồi ngoài lầm bầm, tức điên, nghĩ không ngờ lấy vợ mà đụng chuyện lại thấy rõ cái lòng dạ đàn bà.Một lúc sau, vợ tôi bước ra. Không nói một lời. Tay cầm một chiếc hộp nhỏ, rồi ném mạnh xuống sàn trước mặt tôi.“Anh muốn 50 triệu đúng không?”Tôi giật mình, ngó xuống — rồi tá hoả, tay run rẩy khi thấy bên trong không phải tiền, mà là… Tôi giật mình, ngó xuống — rồi tá hỏa khi thấy trong hộp không phải tiền, mà là một xấp hóa đơn và giấy tờ đã cũ. Trái cây & rau Tôi nhặt lên, tay run run. Ở góc mỗi tờ giấy đều có tên tôi. Tôi ngơ ngác: “Cái… cái này là gì?” Vợ tôi nhìn thẳng vào tôi, giọng bình tĩnh đến lạnh người: “Anh đọc kỹ đi.” Tôi lật từng tờ. Có tờ hóa đơn hơn 20 triệu tiền viện phí cách đây ba năm — đúng thời điểm tôi bị tai nạn gãy chân phải nằm viện gần hai tháng. Một tờ khác là biên nhận trả nợ 15 triệu cho khoản vay nóng khi tôi thất nghiệp. Rồi cả hóa đơn tiền thuê nhà 6 tháng lúc tôi chưa có việc làm. Tôi sững lại. Trái cây & rau Vợ tôi nói chậm rãi: “Anh biết những khoản đó từ đâu ra không?” Tôi im lặng. Cô ấy cười nhạt: “Là từ 50 triệu anh đang đòi đó.” Tôi ngẩng phắt lên. Vợ tôi tiếp lời: “Ngày anh nằm viện, anh chỉ biết lo đau. Còn tiền viện phí, tiền thuốc, tiền ăn uống… anh nghĩ từ đâu ra?” Tôi bỗng nhớ lại — lúc đó cô ấy chỉ nói đơn giản: “Em xoay được rồi.” Tôi chưa từng hỏi thêm. Cô ấy chỉ vào xấp giấy trên sàn: “50 triệu mẹ em cho em làm quỹ phòng thân. Nhưng lúc anh gặp chuyện, em đã rút ra dùng gần hết. Em còn vay thêm để lo cho anh. Ba năm nay em mới trả xong.” Chó Cổ họng tôi nghẹn lại. Vợ tôi nhìn tôi, ánh mắt mệt mỏi: “Anh vừa nói em ích kỷ đúng không?” Tôi không nói nổi lời nào. Cô ấy khẽ đẩy chiếc hộp lại phía tôi: “Trong này còn đúng 4 triệu tiền mặt. Anh muốn thì cầm đưa cho em gái anh. Em không cản.” Cả căn phòng im phăng phắc. Tôi nhìn số tiền ít ỏi trong hộp, rồi nhìn xấp hóa đơn trên tay mình. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi nhận ra một điều khiến tim mình nặng trĩu: Suốt thời gian qua, người phụ nữ bị tôi trách là ích kỷ… Lại chính là người đã âm thầm dùng hết tiền phòng thân để cứu tôi, mà chưa từng kể công một lần. Post navigation ” Hỗ trợ bà 20 triệu coi như tiền lệ phí nuôi co//n hộ là cũng quá được rồi bà còn muốn thế nào nữa …trả lại con cho chúng tôi, chúng nó phải có trách nhiệm phụng dưỡng người nhà”…nghe câu này xong bà Lan rơm rớm nước mắt vì tủi thân Ngày nào chồng cũng đòi tăng ca ở lại công ty, lại còn tháo nhẫn cưới cất túi, tôi âm thầm theo dõi thì biết anh nu:;ôi b;;é ba ở ngoài, hôm ấy tôi quyết định lên công ty dự tiệc rồi thuê dàn âm thanh, ánh sáng, sau 30 phút sau t-iểu t;/am tứ-c đội quần vì…
Tôi giật mình, ngó xuống — rồi tá hỏa khi thấy trong hộp không phải tiền, mà là một xấp hóa đơn và giấy tờ đã cũ. Trái cây & rau Tôi nhặt lên, tay run run. Ở góc mỗi tờ giấy đều có tên tôi. Tôi ngơ ngác: “Cái… cái này là gì?” Vợ tôi nhìn thẳng vào tôi, giọng bình tĩnh đến lạnh người: “Anh đọc kỹ đi.” Tôi lật từng tờ. Có tờ hóa đơn hơn 20 triệu tiền viện phí cách đây ba năm — đúng thời điểm tôi bị tai nạn gãy chân phải nằm viện gần hai tháng. Một tờ khác là biên nhận trả nợ 15 triệu cho khoản vay nóng khi tôi thất nghiệp. Rồi cả hóa đơn tiền thuê nhà 6 tháng lúc tôi chưa có việc làm. Tôi sững lại. Trái cây & rau Vợ tôi nói chậm rãi: “Anh biết những khoản đó từ đâu ra không?” Tôi im lặng. Cô ấy cười nhạt: “Là từ 50 triệu anh đang đòi đó.” Tôi ngẩng phắt lên. Vợ tôi tiếp lời: “Ngày anh nằm viện, anh chỉ biết lo đau. Còn tiền viện phí, tiền thuốc, tiền ăn uống… anh nghĩ từ đâu ra?” Tôi bỗng nhớ lại — lúc đó cô ấy chỉ nói đơn giản: “Em xoay được rồi.” Tôi chưa từng hỏi thêm. Cô ấy chỉ vào xấp giấy trên sàn: “50 triệu mẹ em cho em làm quỹ phòng thân. Nhưng lúc anh gặp chuyện, em đã rút ra dùng gần hết. Em còn vay thêm để lo cho anh. Ba năm nay em mới trả xong.” Chó Cổ họng tôi nghẹn lại. Vợ tôi nhìn tôi, ánh mắt mệt mỏi: “Anh vừa nói em ích kỷ đúng không?” Tôi không nói nổi lời nào. Cô ấy khẽ đẩy chiếc hộp lại phía tôi: “Trong này còn đúng 4 triệu tiền mặt. Anh muốn thì cầm đưa cho em gái anh. Em không cản.” Cả căn phòng im phăng phắc. Tôi nhìn số tiền ít ỏi trong hộp, rồi nhìn xấp hóa đơn trên tay mình. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi nhận ra một điều khiến tim mình nặng trĩu: Suốt thời gian qua, người phụ nữ bị tôi trách là ích kỷ… Lại chính là người đã âm thầm dùng hết tiền phòng thân để cứu tôi, mà chưa từng kể công một lần.