Chán chán cảnh nhìn vợ nằm một chỗ vì di chứng TNGT, 1 năm ròng bí bách vì phải “nhị:;n” mỗi đêm, tôi để mặc vợ cả tuần để đi chơi sapa với em gái cùng công ty, nào ngờ hôm về, vừa mở cửa ra thì…Vợ tôi bị t-ai n-ạn cách đây hơn một năm. Từ một người phụ nữ năng động, giỏi việc, vợ tôi trở thành người nằm một chỗ. Từ ngày đó, tôi vừa đi làm, vừa chăm vợ, cơm nước, tắm rửa, giặt giũ, đến tối nằm cạnh nhau mà cả hai chỉ còn là… hai cái xá;/c lặng im. Tôi còn trẻ, sức khỏe, nhu cầu tất cả dồn nén đến nghẹt thở. Nhưng nói ra thì sợ mang tiếng. Cho đến khi em Hương ở công ty bắt đầu tỏ ra quan tâm, mềm mỏng, rót lời thì thầm mỗi chiều muộn.Tôi gục ngã lúc nào không hay. Rồi lấy cớ công tác, đi với em Hương, tôi bỏ mặc vợ ở nhà một mình cả tuần, không hỏi han.Hôm trở về, trời mưa lâm râm. Tôi mở cửa bước vào nhà — mọi thứ im ắng đến lạ. Trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện… “làm sao nói dối cho khéo”. Nhưng vừa bật đèn phòng khách, tôi chế-t đứng trước cảnh tượng trong . Nhưng vừa bật đèn phòng khách, tôi chết đứng trước cảnh tượng trước mắt. Trên chiếc bàn nhỏ giữa nhà là một chiếc bánh sinh nhật đã chảy kem gần hết. Ngọn nến số “10” vẫn còn cắm trên đó, chỉ là đã tắt từ lâu. Bên cạnh là một tấm thiệp viết nguệch ngoạc bằng tay vợ tôi. Trên giường, vợ tôi vẫn nằm đó. Gầy hơn trước rất nhiều, đôi tay yếu ớt đặt trên chăn. Nhưng điều khiến tôi nghẹn lại chính là… bên cạnh cô ấy có một chiếc điện thoại đặt mở camera. Màn hình vẫn còn lưu đoạn video chưa tắt. Tôi run tay bấm vào. Trong video, vợ tôi cố gắng chống tay ngồi dậy — động tác mà bác sĩ từng nói cô gần như không thể làm được nữa. Cô thở dốc, gương mặt tái nhợt nhưng vẫn cố mỉm cười về phía camera. Giọng cô yếu ớt: “Anh à… hôm nay là 10 năm mình cưới nhau.” Cô dừng lại rất lâu mới nói tiếp. “Em biết anh khổ… em biết anh phải nhịn nhiều thứ vì em… Nếu một ngày anh thấy mệt quá… thì cứ đi tìm hạnh phúc khác cũng được… chỉ cần thỉnh thoảng ghé về thăm em một chút.” Nói đến đó, cô quay sang chiếc bánh. “Em đặt bánh… định đợi anh về thắp nến… nhưng chắc anh bận…” Giọng cô lạc đi. “Không sao… em vẫn muốn nói… cảm ơn anh vì đã từng thương em.” Video dừng lại ở khoảnh khắc cô cố với tay tắt camera nhưng không tới. Tôi đứng chết lặng. Trên bàn còn một bát cháo đã nguội cứng. Có lẽ cô đã cố tự ăn trong suốt tuần tôi vắng nhà. Còn dưới gối… là tờ giấy của bệnh viện. Tôi đọc mà tay run bần bật. “Bệnh nhân có dấu hiệu trầm cảm nặng. Cần người thân ở bên chăm sóc thường xuyên.” Tôi quay lại nhìn vợ. Cô đang mở mắt nhìn tôi, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố nở một nụ cười rất nhẹ. “Anh… về rồi à?” Khoảnh khắc đó, tôi quỵ xuống ngay cạnh giường. Cả căn nhà im lặng. Chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ… và tiếng nức nở của một người chồng vừa nhận ra mình suýt đánh mất điều quan trọng nhất trong cuộc đời. Post navigation Thấy giúp việc mỗi lần vào phòng nhìn thấy ảnh cưới củ là vợ chồng tôi rồi bật khóc, tưởng cô ta thích chồng tôi cho đến ngày phát hiện thứ bí mật nằm dưới khung ảnh….tôi ko thể đứng vững. Một sinh viên đi làm thêm được thuê dọn nhà cho bà lão sống một mình. Biết bà bị b/ệnh, cậu chủ động nấu cơm, đi chợ, đưa bà đi khám. Trước khi qua đời, bà không trả tiền lương mà chỉ để lại 1 lá thứ khiến cậu ch///ết lặng
Nhưng vừa bật đèn phòng khách, tôi chết đứng trước cảnh tượng trước mắt. Trên chiếc bàn nhỏ giữa nhà là một chiếc bánh sinh nhật đã chảy kem gần hết. Ngọn nến số “10” vẫn còn cắm trên đó, chỉ là đã tắt từ lâu. Bên cạnh là một tấm thiệp viết nguệch ngoạc bằng tay vợ tôi. Trên giường, vợ tôi vẫn nằm đó. Gầy hơn trước rất nhiều, đôi tay yếu ớt đặt trên chăn. Nhưng điều khiến tôi nghẹn lại chính là… bên cạnh cô ấy có một chiếc điện thoại đặt mở camera. Màn hình vẫn còn lưu đoạn video chưa tắt. Tôi run tay bấm vào. Trong video, vợ tôi cố gắng chống tay ngồi dậy — động tác mà bác sĩ từng nói cô gần như không thể làm được nữa. Cô thở dốc, gương mặt tái nhợt nhưng vẫn cố mỉm cười về phía camera. Giọng cô yếu ớt: “Anh à… hôm nay là 10 năm mình cưới nhau.” Cô dừng lại rất lâu mới nói tiếp. “Em biết anh khổ… em biết anh phải nhịn nhiều thứ vì em… Nếu một ngày anh thấy mệt quá… thì cứ đi tìm hạnh phúc khác cũng được… chỉ cần thỉnh thoảng ghé về thăm em một chút.” Nói đến đó, cô quay sang chiếc bánh. “Em đặt bánh… định đợi anh về thắp nến… nhưng chắc anh bận…” Giọng cô lạc đi. “Không sao… em vẫn muốn nói… cảm ơn anh vì đã từng thương em.” Video dừng lại ở khoảnh khắc cô cố với tay tắt camera nhưng không tới. Tôi đứng chết lặng. Trên bàn còn một bát cháo đã nguội cứng. Có lẽ cô đã cố tự ăn trong suốt tuần tôi vắng nhà. Còn dưới gối… là tờ giấy của bệnh viện. Tôi đọc mà tay run bần bật. “Bệnh nhân có dấu hiệu trầm cảm nặng. Cần người thân ở bên chăm sóc thường xuyên.” Tôi quay lại nhìn vợ. Cô đang mở mắt nhìn tôi, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố nở một nụ cười rất nhẹ. “Anh… về rồi à?” Khoảnh khắc đó, tôi quỵ xuống ngay cạnh giường. Cả căn nhà im lặng. Chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ… và tiếng nức nở của một người chồng vừa nhận ra mình suýt đánh mất điều quan trọng nhất trong cuộc đời.