Chồng gi//a tr//ưởng, ng//oại t//ình còn có con riê//ng. Ngày vợ bế con kéo vali rời khỏi tòa chồng qu//át: “Rời khỏi tôi xem mẹ con cô số/ng được mấy ngày?…”. Để rồi 5 năm sau…Một buổi chiều, My vô tình thấy tin nhắn của chồng với người phụ nữ l//ạ — những lời yêu thương, hẹn hò ngọt ngào. Cô ch//ết lặng…Khi đối chất, Tuấn không hề chối, thậm chí còn cười nhạt: “Cô nhìn lại mình đi! Cả ngày luẩn quẩn trong bếp, người thì s//ồ s//ề, nói chuyện thì quê mùa. Tôi chán ngấy rồi.” My chỉ biết đứng kh//óc, còn mẹ chồng thì lạnh lùng nói như tạ/t nư/ớc s/ôi: “Đàn ông có đi ra ngoài tí cũng phải thôi. Đ/àn b/à như cô giữ làm sao được lòng người ta?”. Cú đá//nh cuối cùng đến vào một buổi tối mưa, khi ả nh/ân tì/nh của Tuấn gọi điện thẳng cho My, giọng đầy thách thức: “Chị giữ chồng kĩ quá làm gì, tôi đang mang b//ầu con trai của anh ấy rồi đấy.”Câu nói như nh//át d//ao c//ắm s//âu vào tim My. Cô nhìn đứa con g/ái nh/ỏ đang ngủ say bên cạnh, nước mắt rơi lã chã. Cô hiểu rằng, mình không thể tiếp tục sống trong căn nhà này nữa.Không phải vì cô y/ếu đuối, mà vì cô muốn con được lớn lên trong một nơi không có d/ối tr/á và kh/inh mi//ệt. Sáng hôm sau, My lặng lẽ đến tòa nộp đơn ly hôn. Tuấn ký ngay, như trút được gánh nặng. Bà Hoa còn hả hê: “Ly hôn là đúng. Lo/ại đ/àn b/à nh/à qu/ê như cô không xứng với con trai tôi!”. Ngày phiên tòa ly hôn kết thúc, My bế con gái 3t, một tay kéo chiếc vali nhỏ, một tay lau nước mắt. Phía sau, tiếng chồng cô – Tuấn – vẫn gằn lên đầy gi/ễu c/ợt: “Rời khỏi tôi, mẹ con cô cháo không có mà hú//p đâu. Để xem cô sống được mấy ngày ngoài kia!”. Còn mẹ chồng, bà Hoa – người phụ nữ giàu có và quyền lực trong vùng – khoanh tay đứng nhìn, môi nhếch cười: “Đời tôi chưa từng gặp đ/ứa con dâu nào v/ô ph/úc như cô. Nhà tôi bao đời gia giáo, thế mà dính phải cô g/ái q/uê m/ùa, vừa ngh//èo vừa đ//ẻ con gái. Giờ ly hôn là phước cho nhà tôi đấy!”My si//ết chặt tay con gái, cố gắng nuốt nước mắt…5 năm sau… 5 năm sau… Chiếc xe đen bóng dừng trước cổng khu công nghiệp mới khánh thành. Từ trên xe bước xuống là một người phụ nữ mặc vest trắng thanh lịch, mái tóc búi gọn, ánh mắt điềm tĩnh và sắc sảo. Không ai còn nhận ra đó là My – cô con dâu “nhà quê” năm nào từng bị đuổi khỏi tòa với chiếc vali cũ và đứa con gái 3 tuổi trên tay. Sau ngày rời đi, My thuê một căn phòng trọ nhỏ, ban ngày làm công nhân may, ban đêm học thêm kế toán. Có những đêm con sốt cao, cô vừa bế con vừa khóc, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện quay lại. Cô nhớ như in câu nói hôm ấy:“Rời khỏi tôi xem mẹ con cô sống được mấy ngày.” My sống không phải mấy ngày. Mà sống để đổi đời. Ba năm sau, cô cùng một người bạn mở xưởng may nhỏ. Đơn hàng tăng dần, rồi thành công ty riêng. Năm thứ năm, công ty cô ký được hợp đồng lớn với đối tác nước ngoài. Người ta gọi cô là “Giám đốc My” – người phụ nữ tự thân gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Cũng 5 năm ấy, nhà Tuấn không còn hào quang như trước. Đứa con trai mà ả nhân tình sinh ra không phải là “quý tử đổi vận” như bà Hoa từng khoe khắp xóm. Công việc Tuấn sa sút, đầu tư thua lỗ, nợ nần chồng chất. Ả nhân tình quen được chu cấp, không chịu nổi cảnh thiếu thốn, bế con bỏ đi khi công ty anh phá sản. Bà Hoa – từng vênh váo khoe của – nay phải bán bớt đất để trả nợ. Một buổi chiều, Tuấn nhận được thiệp mời hợp tác từ một công ty may mặc lớn trong khu vực. Anh đến với hy vọng tìm được cơ hội cứu vãn. Khi bước vào phòng họp, anh chết lặng. Người phụ nữ ngồi ở ghế chủ tọa chính là My. Vẫn gương mặt ấy. Nhưng không còn vẻ cam chịu. Chỉ còn sự tự tin và điềm tĩnh của người làm chủ. Tuấn tái mặt. My nhìn anh, ánh mắt bình thản như nhìn một người xa lạ. – Chào anh Tuấn. Mời anh ngồi. Giọng cô nhẹ, rõ ràng, không một chút run rẩy. Tuấn lắp bắp: – My… anh… không ngờ… Cô mỉm cười nhạt: – Tôi thì ngờ lắm. Vì tôi đã chuẩn bị cho ngày này suốt 5 năm. Căn phòng im phăng phắc. Tuấn cúi đầu, giọng nhỏ hẳn: – My… cho anh một cơ hội. Anh sai rồi. Anh đã đánh mất em… My khẽ xoay chiếc bút trong tay, rồi nhìn thẳng vào anh: – Năm đó anh bảo mẹ con tôi sống không nổi mấy ngày. Anh nhớ không? Tuấn im lặng. – Tôi không sống mấy ngày. Tôi sống rất tốt. Còn anh… anh sống thế nào? Câu hỏi nhẹ như gió, nhưng khiến anh nghẹn lời. My đứng dậy, khép lại tập hồ sơ. – Công ty tôi không hợp tác với người không giữ được gia đình mình. Huống chi là giữ chữ tín trong kinh doanh. Cô quay đi, bước ra cửa. Trước khi rời khỏi phòng, My dừng lại một giây: – Cảm ơn anh. Nếu năm đó anh không buông tay, tôi đã không đủ dũng khí để bước ra khỏi cái bóng của anh. Tuấn ngồi sụp xuống ghế. Lần đầu tiên anh hiểu, người “không sống nổi mấy ngày” năm xưa… chính là anh của hiện tại. Bên ngoài, cô con gái nhỏ năm nào – giờ đã 8 tuổi – chạy đến ôm lấy My: – Mẹ ơi, xong việc chưa ạ? My cúi xuống hôn lên trán con: – Xong rồi con. Mình về thôi. Hai mẹ con nắm tay nhau bước đi dưới ánh hoàng hôn. Không còn nước mắt.Không còn tủi nhục. Chỉ còn một người phụ nữ từng bị coi thường… nay đã đứng ở vị trí mà không ai dám khinh miệt thêm lần nào nữa. Post navigation Nghệ sĩ Vân Dung: “Long Vũ vẫn ‘ế sưng’, đã hứa nhà có gì thì cho con dâu hết mà không ai ứng tuyển” 12 năm biết chồng ng//oại t//ình, vợ vẫn chọn im lặng. Đến lúc anh nằm trên giường b/ệnh, thở từng hơi yếu ớt, cô chỉ nói một câu… khiến anh t/ái m/ặt.