57 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu: Đêm động ph//òng, vừa c///ởi á///o vợ, tôi bỗng g//iật mì//nh, đ//au x//ót khi nhìn thấy…Tôi tên Minh, năm nay 57 tuổi. Vợ đầu của tôi m//ất cách đây 8 năm vì bệ//nh nặng. Suốt ngần ấy năm, tôi sống lủi thủi một mình. Con cái đều lập gia đình, mỗi tháng ghé qua đưa tiền, mua thuốc, rồi lại vội vã rời đi. Tôi không tr//ách các con. Chúng nó bận, tôi hiểu. Nhưng có những tối mưa gió, nằm nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn, tôi thấy mình nhỏ bé và cô độc kh//ủng kh//iếp.Năm ngoái, tôi lên Facebook, vô tình tìm được Liên – mối tình đầu thời cấp ba. Hồi đó tôi thích Liên lắm. Tóc cô dài ngang lưng, mắt đen láy, cười rạng rỡ. Nhưng khi tôi còn đang lo thi đại học thì gia đình cô gả về miền Nam cho một người đàn ông hơn cô 10 tuổi.Chúng tôi m/ất liên lạc từ đó. Bốn mươi năm sau gặp lại, cô đã là g/óa ph/ụ, chồng qua đời được 5 năm, sống cùng con trai út nhưng nó làm ăn xa, ít về.Ban đầu, chúng tôi chỉ nhắn tin hỏi thăm. Rồi gọi điện. Rồi hẹn cà phê. Rồi chẳng hiểu sao, cứ cách vài ngày, tôi lại chạy xe qua thăm cô, mang theo ít trái cây, hộp bánh, và vài món thuốc bổ xương khớp.Một lần, tôi nói đùa:– Hay là… hai đứa già này cưới nhau cho đỡ cô đơn?Không ngờ, mắt cô đỏ hoe. Tôi luống cuống giải thích thì cô bật cười, gật đầu nhẹ.Thế là, 57 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu.Ngày cưới, tôi mặc áo dài gấm màu nâu sẫm, cô mặc áo dài lụa trắng, tóc vấn đơn giản, cài một chiếc kẹp ngọc trai nhỏ xíu. Bạn bè, hàng xóm đến chúc mừng đông đủ. Ai cũng bảo: “Trông cô chú như hồi trẻ lại.”Tôi cũng thấy mình trẻ thật. Tối đó, chúng tôi dọn dẹp xong mâm cỗ thì đã gần 10 giờ. Tôi pha sẵn cho cô ly sữa nóng, rồi khệ nệ đóng cửa, tắt đèn ngoài hiên. Đêm t/ân hô//n – cái đêm mà suốt tuổi già tôi cứ nghĩ sẽ không bao giờ có nữa – cuối cùng cũng tới.Khi tôi vừa c//ởi á///o cô, tôi gi/ật mình th/ảng th/ốt… Khi tôi vừa cởi áo cô, tôi giật mình thảng thốt. Trên lưng Liên chằng chịt những vết sẹo cũ.Có vết dài chạy dọc sống lưng, có vết lõm xuống như bị bỏng nặng.Dưới ánh đèn ngủ vàng nhạt, làn da cô không còn mịn màng, mà hằn rõ dấu vết của năm tháng và những trận đòn roi từng chịu. Tôi đứng sững. Tim nhói lên một cái. Liên vội quay mặt đi, kéo vạt áo lại, giọng khàn khàn: – Xin lỗi anh… em xấu quá phải không?Ngày xưa em không như vậy… Tôi bối rối, lắp bắp: – Không… anh chỉ… không ngờ… Cô cười buồn: – Chồng cũ em nóng tính. Mỗi lần say rượu là đánh. Có lần em ngã vào bếp than, bỏng nặng. Em giấu, không dám nói với ai. Sau này ông ấy bệnh rồi mất… em cứ nghĩ qua được kiếp này là xong. Giọng cô nhỏ dần, như sợ làm tôi chùn bước: – Nếu anh thấy khó chịu… thì thôi, mình coi như hai người già nương tựa nhau là được. Em không trách anh đâu… Tôi kéo nhẹ tay cô lại.Không phải bằng sự vội vã của đàn ông trong đêm tân hôn, mà bằng cái nắm tay run run của hai con người đã đi qua quá nhiều mất mát. – Liên à… anh không sợ sẹo.Anh chỉ thấy đau… vì em đã phải chịu đựng một mình từng ấy năm. Cô bật khóc.Tiếng khóc nén lại suốt mấy chục năm tuổi trẻ bị vùi dập, giờ mới dám trào ra. Đêm đó, chúng tôi không làm gì cả. Tôi chỉ kéo chăn đắp cho cô, để cô gối đầu lên tay mình.Ngoài hiên, mưa lất phất rơi, mái tôn gõ nhịp đều đều như nhịp thở chậm của hai người già vừa tìm lại được một chốn bình yên. Sáng hôm sau, tôi dậy sớm nấu cháo.Liên đứng tựa cửa nhìn tôi, mắt còn sưng, nhưng nụ cười thì rất hiền. Tôi chợt hiểu ra một điều: Ở tuổi này, đêm động phòng không phải để chứng minh đàn ông còn “bản lĩnh” hay đàn bà còn “đẹp đẽ”.Mà là để hai người từng tan nát… tìm được nơi an trú cho nhau. Từ đó về sau, mỗi sáng, tôi pha sữa cho Liên.Mỗi tối, cô xoa dầu cho lưng tôi.Chúng tôi không trẻ lại.Nhưng lòng thì thôi cô đơn. Post navigation MU chơi lớn với 4 bản hợp đồng đình đám ở phiên chợ hè Chồng m//ất chưa lâu, em t/rai đến xin chăm sóc tôi và con với lý do khiến tôi càng thêm đau lòng và t/ủi nh/ụ/c