Trong lúc sửa điều hòa, thợ kỹ thuật phát hiện trong trần nhà phòng ngủ có… túi đồ phụ nữ lạ. Tôi nghi chồng “ăn vụng”, cho đến khi mở túi ra, sự thật lại liên quan đến bí mật của mẹ chồng nhiều năm trướcGần đây phòng ngủ vợ chồng tôi nóng bất thường, máy điều hòa bật mà gió chỉ phả ra hơi ấm. Tôi gọi thợ kỹ thuật đến kiểm tra. Anh thợ tên Tín, dáng nhỏ thó, hiền lành. Anh vừa đứng lên chiếc thang nhôm, tháo mặt nạ điều hòa, vừa hỏi:– Chị dùng bao lâu rồi?– Cũng 5 năm rồi. Dạo này nó yếu lắm.Tín soi đèn pin lên sâu bên trong trần nhà, nhíu mày:– Ơ… Trong này có cái gì lạ lắm chị ơi.Tim tôi đập thình thịch.– Lạ… là sao?Tín luồn tay lên khe hở giữa trần và dàn lạnh, cố lôi ra một vật gì đó. Chỉ vài giây, anh đặt xuống giường… một chiếc túi xách phụ nữ màu đỏ rượu.Nhìn cái túi, tôi ch;;ết điế;;ng. Loại túi này đắt tiền, sang chảnh, không phải phong cách của tôi. Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn.– Em nghĩ chắc ai đó bỏ quên lúc sửa trần? – Tín đoán.Nhưng căn nhà này từ khi tôi về làm dâu đến giờ chưa hề sửa lại trần phòng ngủ.Túi nằm ở đó, như một sự thật đang thách thức tôi.Tín sửa xong máy điều hòa rồi chào ra về. Trước khi đi anh còn nói:– Em nghĩ chị nên hỏi lại mọi người trong nhà xem sao. Túi còn khá mới đó chị. Tôi đóng cửa phòng, tay run bần bật khi cầm túi lên. Bên ngoài không bụi bặm, chứng tỏ nó chỉ mới được đặt vào đây… không lâu.Tôi nghĩ ngay đến chồng. Phòng ngủ này là của hai vợ chồng. Nếu có người phụ nữ nào khác từng bước vào đây… tôi chắc sẽ ph/át đi/ên.Ở dưới nhà, tiếng mẹ chồng tôi lục đục dọn cơm. Còn chồng tôi đang đi công tác ở Buôn Ma Thuột, tối mai mới về.Tôi hít sâu, sờ vào khóa kéo… …khóa kéo kêu “rẹt” một tiếng khô khốc. Bên trong túi không phải mỹ phẩm hay đồ lót như tôi đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt. Chỉ có một cuốn sổ tiết kiệm cũ đã ngả vàng, vài tấm ảnh đen trắng, và… một chiếc nhẫn vàng trơn. Tôi cầm xấp ảnh lên, tim như hụt một nhịp. Trong ảnh là mẹ chồng tôi khi còn rất trẻ, đứng cạnh một người đàn ông lạ mặt. Hai người cười rất tươi, tay nắm tay nhau trước cổng một căn nhà mái ngói cũ. Ở góc ảnh có ghi năm… 1993. Tôi bủn rủn ngồi xuống giường.Năm đó, mẹ chồng tôi đã có chồng và sinh con rồi. Tôi lật cuốn sổ tiết kiệm. Tên người gửi tiền… không phải bố chồng tôi. Là một cái tên lạ. Trong cuốn sổ có kẹp thêm một mảnh giấy ố vàng, nét chữ phụ nữ run run: “Nếu một ngày con tìm thấy túi này, nghĩa là mẹ đã không đủ can đảm để giấu thêm nữa.Người trong ảnh là người mẹ từng yêu trước khi lấy bố con. Ông ấy mất vì tai nạn, để lại cho mẹ chút tiền và chiếc nhẫn này.Mẹ không dám nói với ai, càng không dám vứt đi.Mẹ giấu nó trong trần nhà phòng ngủ của con, vì đó là nơi mẹ tin con trai mẹ sẽ được hạnh phúc, không vướng bận quá khứ của mẹ…” Tôi chết lặng. Thì ra chiếc túi không phải của “tiểu tam” nào cả.Nó là một mảnh quá khứ mà mẹ chồng đã chôn giấu suốt mấy chục năm. Đúng lúc đó, cửa phòng khẽ mở.Mẹ chồng đứng ở ngưỡng cửa, tay vẫn cầm cái khăn lau bàn. Bà nhìn thấy chiếc túi trên giường, rồi nhìn tôi đang ngồi sụp xuống, mắt đỏ hoe. Bà không nói gì. Chỉ lặng lẽ khép cửa lại, ngồi xuống mép giường.Một lúc rất lâu sau, bà thở dài: – Mẹ xin lỗi… vì đã giấu chuyện này trong phòng của hai đứa. Mẹ không dám giữ trong phòng mình… sợ bố nó phát hiện. Tôi không trách. Thật sự, tôi không thấy giận nổi.Trước mặt tôi không còn là một bà mẹ chồng khó tính thường ngày, mà là một người phụ nữ già nua, đã mang theo một mối tình dang dở suốt nửa đời người. Tối hôm đó, tôi giúp mẹ chồng gói lại chiếc túi.Lần này, bà không giấu lên trần nhà nữa. Bà đặt nó ngay ngắn trong tủ của mình. Trước khi về phòng, bà nắm tay tôi, giọng khàn khàn: – Cảm ơn con… vì không hiểu lầm con trai mẹ. Tôi nhìn theo bóng lưng bà khuất dần ngoài hành lang, trong lòng nhẹ đi một cách kỳ lạ. Có những bí mật không phải để phá vỡ một gia đình.Chỉ là… để một người già bớt cô đơn với quá khứ của chính mình. Post navigation “Cô nên kí vào đơn từ chối tài sản luôn đi để sau này về làm dâu ở đây đỡ phải nhòm ngó gia t/ài nhà chồng”…Lan đặt bút nhưng chỉ viết đúng 4 chữ khiến mẹ chồ//ng choán/g váng! Đêm đó, điện thoại của Hương sáng lên lúc gần 1 giờ sáng. Một bức ảnh… chồng cô đang ôm một người phụ nữ trẻ trong khách sạn.