Về già tôi vẫn có 3 tỷ trong người, con cháu ai cũng ngỏ ý đón về chăm nhưng tôi biết chúng nó dòm ngó tiền là chính, cuối cùng tôi vẫn chọn vào viện dưỡng lão để được yên thân, sau ch:;ết còn tiền thì đem ủng hộ hết, nào ngờ mới vào đây được 3 ngày con trai cả đã báo đời vào tận nơi thông báo…

Tôi tên Bình, cả đời buôn bán tần tảo, nuôi ba đứa con khôn lớn. Về già, ngoài căn nhà nhỏ ở quê, tôi còn giữ trong tay hơn 3 tỷ dành dụm suốt mấy chục năm.

Khi chân yếu mắt mờ, các con bắt đầu thay nhau ngỏ ý đón tôi về:
“Mẹ về ở với vợ chồng con cho vui cửa vui nhà nhé.” – đứa út.
“Mẹ lên thành phố với con, con chăm mẹ cho chu đáo.” – đứa giữa.
Tôi hiểu, chúng nó thương tôi, nhưng cũng không phủ nhận: trong ánh mắt ấy có chút dòm ngó số tiền già mà tôi đang giữ. Tôi sợ cảnh già rồi thành gánh nặng, tranh giành, trách móc lẫn nhau. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định tự mình làm một việc lớn: đăng ký vào viện dưỡng lão.

Ngày dọn vào, tôi dặn kỹ cô quản lý:

“Sau này tôi mất, còn đồng nào thì đem ủng hộ hết cho trẻ mồ côi. Tôi muốn ra đi thanh thản, không vướng bận ai.”

Cô quản lý cầm tay tôi, gật đầu cảm thông. Tôi thấy nhẹ nhõm trong lòng.

Thế nhưng, chỉ 3 ngày sau khi chuyển vào, con trai cả – anh Hùng – đã hớt hải chạy vào. Mặt anh tái mét, thở dồn dập:
“Mẹ! Mẹ phải về ngay! Chuyện lớn rồi!”



Tôi hoảng hốt, nghĩ có chuyện gì nghiêm trọng. Lúc này thằng con lắp bắp thú nhận…

Thằng Hùng nắm lấy tay tôi, đôi bàn tay nó run bần bật, mồ hôi vã ra như tắm dù phòng điều hòa đang chạy mát rượi. Nó lắp bắp, giọng lạc đi vì hoảng loạn:

“Mẹ… mẹ cứu con! Con lỡ dại nghe lời người ta hùn vốn làm ăn, ai ngờ trúng phải dự án ‘ma’. Con cắm cả sổ đỏ căn nhà đang ở rồi, giờ bọn nó đến siết nợ, vợ con con sắp phải ra đường đứng. Chỉ có 3 tỷ của mẹ mới cứu được cái nhà này thôi!”

Tôi lặng người, cảm giác như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt giữa cái nắng hanh hao của buổi chiều ở viện dưỡng lão. Ba ngày trước, tôi bước vào đây với tâm thế của một người đã buông bỏ hết bụi trần, muốn tìm chút bình yên cuối đời. Vậy mà cái nợ đời mang tên “con cái” vẫn đuổi theo tôi tận cửa phòng này.

Tôi nhìn xoáy vào mắt con trai cả, giọng bình thản đến lạ lùng: “Thế còn thằng Ba, con Tư? Tụi nó bảo đón mẹ về chăm cơ mà? Sao con không sang mượn tụi nó?”

Hùng gục đầu xuống gối tôi, nức nở: “Tụi nó biết chuyện nên… đóng cửa tắt máy hết rồi mẹ ơi! Tụi nó bảo nợ ai nấy trả, không liên quan. Mẹ ơi, mẹ thương cháu nội mẹ, tụi nó còn nhỏ quá, không thể không có chỗ che đầu…”

Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi những cụ già khác đang thong thả dạo bộ dưới tán cây lộc vừng. Một tháng ở đây mất mười mấy triệu, đổi lại là sự tự do. Nếu tôi đưa 3 tỷ này ra, tôi sẽ lại trở về căn nhà đầy rẫy sự tính toán, lại nghe tiếng cãi vã của con dâu, sự lạnh nhạt của con trai khi tiền đã hết.

Tôi hít một hơi thật sâu, gỡ tay Hùng ra khỏi người mình rồi nói dứt khoát: “Mẹ đã ký giấy hiến tặng toàn bộ số tiền này cho quỹ từ thiện của viện dưỡng lão sau khi mẹ mất. Giấy tờ đã công chứng xong từ hôm qua rồi.”

Hùng ngẩng phắt đầu dậy, mắt trợn trừng: “Mẹ… mẹ nói cái gì? Mẹ thà cho người ngoài chứ không cứu con mình sao?”

“Mẹ không cho người ngoài, mẹ đang cho chính mẹ một con đường sống,” tôi đứng dậy, chỉ tay ra phía cửa. “Hồi trước mẹ buôn bán tảo tần, nhà mình cũng từng mất trắng, mẹ vẫn tự tay gây dựng lại được để nuôi các con. Giờ con còn sức dài vai rộng, hãy tự mình gánh vác lấy cái sai của mình. Căn nhà ở quê mẹ sẽ cho vợ chồng con về ở tạm, nhưng 3 tỷ này, mẹ giữ để mua lấy sự thanh thản cuối đời.”

Hùng nhìn tôi, ánh mắt từ van xin chuyển sang oán hận rồi lầm lũi bước đi không một lời chào. Tôi ngồi lại trên chiếc giường đơn trắng muốt, tim thắt lại một nhịp nhưng đầu óc lại nhẹ bẫng.

Chiều hôm đó, tôi ra sân chơi cờ với mấy ông bạn già. Có người hỏi: “Con trai vào thăm à? Sướng nhất cụ Bình nhé!” Tôi cười, một nụ cười thật tâm: “Vâng, nó vào để tôi biết rằng mình chọn vào đây là quyết định đúng đắn nhất cuộc đời đấy ông ạ.”

By adminhn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *