Cả một tháng trời mẹ c:hồng tôi cho t:ôi ăn cơ;m cữ là rau ngót với thịt luộcBuổi đầu, tôi chỉ nhớ mùi nước luộc thịt nạc bốc lên, trắng đục như một thứ sương mù ngái ngái, bám ở đầu lưỡi như kẹo keo. Bà đặt bát trước mặt tôi, giọng kiên quyết:“Ăn đi. Cữ đầu phải sạch. Người ta gọi là ‘đ:óng c:ửa m::áu’. Rau ngót rử;a cho sạch người, thịt nạc cho đỡ t;anh, ăn thế mới có sữa.”Tôi nhìn xuống, rau ngót xanh sẫm lẫn vài sợi nạc thái mảnh. Chồng tôi bưng bát cháo cho tôi, mắt nhìn chỗ khác, như sợ ánh mắt của vợ sẽ vướng phải mình rồi kẹt mãi ở đó. Mẹ chồng tôi – bà Lự – ngồi đối diện, tay đặt lên đầu gối, dáng người thẳng như cây trong đình. Ngoài sân, nắng đọng lại thành những đốm vàng trên tàu lá chuối, lũ mèo nằm thẳng đuỗn, thở đều.“Vâng ạ,” tôi nói, giọng ngoan. Tôi ăn. Rau ngót đ:ắng hơn mọi ngày – có lẽ vì nước mắm không cho, hành phi không cho, m:ỡ khô:ng cho. Đắng như một câu nói cố uống vào.Ngày thứ ba, bát vẫn thế. Ngày thứ bảy, bát vẫn thế. Tôi bắt đầu đếm ngày bằng vị đắ:ng. Con gái tôi – bé Mầm – b;:;ú ngắt quãng, đôi khi nhả v;:;ú ra, khó:c như m;èo co:n. Tôi nghe tiếng khó;c ấy đêm này qua đêm khác, trong thứ mùi nửa thịt nửa rau liền mạch như một bản nhạc chỉ có hai nốt.“Con m;:ệt quá, mẹ ạ,” tôi nói một bữa tối. “Con… th;èm c:ái gì có mùi. Một miếng cá kho nhạt thôi cũng được. Con sợ rau n:gót rồi.” Bà nhíu mày, nếp nhăn xếp lại thành những đường cày dày. “Cô g;ái bây giờ yếu vía. Mẹ đẻ chị củ;a c;on, bà ngoạ:i con kiê;ng còn gh;ê hơn. Cả tháng chỉ ch;áo muối. M:à có sao. Giờ người ta bày vẽ. Khô;ng có r;au: ngót, t;:;ử c;u:ng không co, sau này s:a xu:ống đấy.”Tôi nhìn chồng. Anh lảng đi, múc thêm rau cho tôi, tay run nhẹ. “Em chị:u khó đi,” anh nói, “mẹ lo cho em.” Tôi cười, dùng muỗng cắt đôi lá rau. “Vâng, lo ch:o em.”Đến ngày thứ 29, tôi không thể chịu nổi nữa, vậy nên tôi đã……. Gemini đã nói Đến ngày thứ 29, tôi không thể chịu nổi nữa. Cái mùi nạc luộc và vị chát xít của rau ngót đã thấm vào từng lỗ chân lông, vào từng sợi tóc, khiến tôi mỗi lần nhìn thấy bát cơm là thực quản lại co thắt vì ghê tởm. Mầm khóc ngằn ngặt vì sữa mẹ nóng và thiếu chất, còn tôi, tôi thấy mình đang héo úa đi như một nhành cây bị tước đoạt hết nhựa sống. Trưa hôm ấy, bà Lự đi vắng. Chồng tôi đang thiu thiu ngủ bên cạnh con. Tôi lẳng lặng đứng dậy, đôi chân còn run rẩy sau ca vượt cạn, lết vào bếp. Tôi mở tủ lạnh, lấy ra một miếng cá thu bố mẹ đẻ gửi lên từ tuần trước mà bà Lự nhất quyết không cho kho vì sợ “độc”. Tôi bật bếp. Mùi hành phi thơm nức bốc lên, mùi nước mắm cốt đậm đà quyện với đường nâu cháy cạnh. Khoảnh khắc mùi hương ấy xộc vào mũi, nước mắt tôi trào ra. Đó không chỉ là mùi đồ ăn, đó là mùi của sự tự do, của quyền được chăm sóc bản thân theo cách tôi muốn. Đúng lúc nồi cá bắt đầu sôi sùng sục, tiếng cổng sắt khô khốc vang lên. Bà Lự về. Bà bước thẳng vào bếp, gương mặt biến sắc khi thấy tôi đang đứng bên bếp lửa, tay cầm đôi đũa, mắt đỏ hoe. “Cô làm cái gì thế hả?” Bà rít lên, định lao đến tắt bếp. “Đã bảo là phải kiêng! Cô muốn tàn đời mình, muốn con Mầm nó đau bụng đi ngoài à?” Tôi không lùi bước, tay vẫn giữ chặt cán chảo, nhìn thẳng vào mắt bà. “Mẹ ạ, con đã ăn rau ngót và thịt nạc suốt 29 ngày. Con đã nghe lời mẹ vì con tôn trọng kinh nghiệm của người đi trước. Nhưng mẹ nhìn con xem, nhìn cháu mẹ xem? Con gầy rộc đi, sữa thì ít, con bé thì quấy khóc cả đêm. Cái ‘phong tục’ của mẹ đang giết chết tinh thần của con.” Bà Lự cứng đờ người, có lẽ chưa bao giờ bà nghĩ đứa con dâu vốn hiền lành, “ngoan” như tôi lại dám bật lại. Chồng tôi chạy vào, hốt hoảng: “Linh, em làm gì thế? Mau xin lỗi mẹ đi!” Tôi quay sang anh, cười nhạt: “Anh cũng vậy. Anh nói mẹ lo cho em, nhưng thực ra anh chỉ đang lo cho sự yên ổn của anh. Anh sợ mẹ giận hơn là sợ em suy kiệt.” Tôi múc miếng cá ra bát, thong thả ngồi xuống bàn ăn ngay trước mặt bà. “Từ ngày mai, con sẽ tự nấu ăn. Con cảm ơn mẹ đã vất vả vì con một tháng qua, nhưng từ giờ ‘cửa máu’ của con đã đóng, và cửa lòng của con cũng đã khép lại với những hủ tục vô lý này rồi. Nếu mẹ không chấp nhận được, con sẽ xin phép đưa bé Mầm về ngoại để ở cữ nốt tháng còn lại.” Căn bếp im phăng phắc, chỉ còn tiếng mỡ cá xèo xèo và mùi thơm lừng bướng bỉnh lan tỏa. Bà Lự nhìn tôi, rồi nhìn sang con trai mình đang lúng túng, rồi nhìn bát cá kho bóng bẩy. Bà không nói gì, quay lưng đi thẳng lên nhà trên. Tôi gắp một miếng cá, vị mặn mòi chạm vào đầu lưỡi. Lần đầu tiên sau một tháng, tôi thấy mình thực sự được sống lại. Ngày thứ 30, nắng ngoài sân vẫn vàng, nhưng trong lòng tôi, sương mù đã tan biến. Post navigation Về già tôi vẫn có 3 tỷ trong người, con cháu ai cũng ngỏ ý đón về chăm nhưng tôi biết chúng nó dòm ngó tiền là chính, cuối cùng tôi vẫn chọn vào viện dưỡng lão để được yên thân, sau ch:;ết còn tiền thì đem ủng hộ hết, nào ngờ mới vào đây được 3 ngày con trai cả đã báo đời vào tận nơi thông báo… Bố mẹ đã cho tôi 2 tỷ, trong khi gia đình bạn trai chỉ góp 500 triệu nhưng lúc mua nhà bạn trai lại nhất quyết chỉ để mình anh đứng tên căn hộ. Tôi hỏi thì anh bảo: “Đây là phong tục ở quê nhà anh, chỉ có đàn ông mới được phép đứng tên nhà”. 1 tháng sau tôi nói lời cảm ơn cả gia đình họ.