Gia đình có điều kiện nhưng nhưng con cái quá bận rộn, các cháu đi làm hết nên tôi vào viện dưỡng lão. Sau 7 tháng ở đây tôi nhận ra 5 điều tâm đắc mọi người ai cũng nên biết …nếu có ý định vào đâyNhà có 3 tầng, con trai làm giám đốc công ty xây dựng, con gái làm kế toán trưởng. Các cháu nội, cháu ngoại đều học hành tử tế rồi đi làm ở thành phố lớn. Ai cũng bận rộn, lịch làm việc kín mít từ sáng đến tối.Còn tôi… sau khi ông nhà mất, chỉ quanh quẩn một mình trong căn nhà rộng.Ban đầu các con thay nhau về thăm, nhưng dần dần công việc nhiều, cháu nhỏ đi học, người thì đi công tác… những bữa cơm chung ngày càng ít. Có hôm tôi ngồi ăn một mình, nhìn mâm cơm nguội mà thấy lòng trống trải.Một ngày, con trai nói nhỏ:“Hay là… mẹ vào viện dưỡng lão một thời gian. Ở đó có bác sĩ, có người nói chuyện, tụi con cũng yên tâm hơn.”Tôi biết các con không phải bất hiếu.Chỉ là… cuộc sống bây giờ quá bận.Thế là tôi gật đầu.⸻Ngày đầu bước vào viện dưỡng lão, tôi buồn lắm.Nhìn quanh toàn những mái tóc bạc như mình. Người thì ngồi lặng lẽ nhìn ra sân, người thì cầm điện thoại chờ con gọi.Tôi từng nghĩ:“Chắc nơi này chỉ toàn những người bị con cái bỏ rơi.”Nhưng sau 7 tháng sống ở đây, tôi nhận ra rất nhiều điều mà trước kia mình chưa từng hiểu.Và có 5 điều khiến tôi tâm đắc nhất, tôi nghĩ ai cũng nên biết…. …Sau 7 tháng ở đây, tôi mới hiểu ra 5 điều mà trước kia mình chưa từng nghĩ tới. Điều thứ nhất:Không phải ai vào viện dưỡng lão cũng là vì bị con cái bỏ rơi.Ở đây có bác từng là giáo sư, có cô từng làm chủ doanh nghiệp, có người con cái định cư nước ngoài, có người tự nguyện vào ở vì không muốn làm phiền con cháu.Họ vào đây vì muốn sống độc lập khi về già, chứ không phải vì hết nơi nương tựa. Điều thứ hai:Người già sợ nhất không phải là thiếu tiền… mà là thiếu người nói chuyện.Ở nhà, nhiều khi tôi cả ngày không nói với ai một câu.Nhưng ở đây, sáng tập thể dục cùng nhau, trưa ăn cơm chung, chiều ngồi uống trà kể chuyện đời.Có hôm chúng tôi cười nhiều đến mức quên cả tuổi tác. Điều thứ ba:Con cái bận rộn… đôi khi không phải vì vô tâm.Nhiều người ở đây vẫn được con cháu gọi điện mỗi ngày, cuối tuần về thăm.Tôi cũng vậy.Tháng nào con trai con gái cũng đến, mang trái cây, mang thuốc bổ, rồi ngồi nghe tôi kể chuyện trong viện.Tôi chợt nhận ra:Tình thương không phải lúc nào cũng thể hiện bằng việc ở cạnh nhau mỗi ngày. Điều thứ tư:Khi về già, điều quan trọng nhất là chuẩn bị tâm lý cho chính mình.Nếu cứ nghĩ “con phải ở bên mình”, “cháu phải chăm mình”, thì rất dễ buồn.Nhưng nếu nghĩ:“Con cháu có cuộc sống của chúng, mình cũng nên có cuộc sống của mình”thì mọi thứ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Và điều cuối cùng – điều khiến tôi tâm đắc nhất: Người già thật ra không cần nhà to, không cần tiền nhiều…Chỉ cần cảm giác mình vẫn được nhớ tới. Một cuộc gọi hỏi thăm.Một bữa cơm con cháu ghé qua.Hay đơn giản là một câu: “Mẹ ăn cơm chưa?” Chỉ vậy thôi…là đủ làm ấm cả một ngày dài. Bây giờ, mỗi chiều tôi vẫn ngồi trên ghế đá trong sân viện dưỡng lão, nhìn nắng vàng rơi xuống những tán cây. Tôi không còn buồn như ngày đầu nữa. Vì tôi hiểu rằng: Già đi không đáng sợ.Điều đáng sợ nhất…là khi người ta còn trẻ mà quên mất cha mẹ mình cũng đang già đi từng ngày. Post navigation Bố mẹ đã cho tôi 2 tỷ, trong khi gia đình bạn trai chỉ góp 500 triệu nhưng lúc mua nhà bạn trai lại nhất quyết chỉ để mình anh đứng tên căn hộ. Tôi hỏi thì anh bảo: “Đây là phong tục ở quê nhà anh, chỉ có đàn ông mới được phép đứng tên nhà”. 1 tháng sau tôi nói lời cảm ơn cả gia đình họ. Cưới 3 năm “đường ai nấy đi” vì không có con. Người vợ tái hôn ngay sau đó để rồi 8 tháng sau bước vào phòng si:::nh cô tái mặt khi bác sĩ đỡ đ:;ẻ là chồng cũ. Trên bàn m::ổ cô ấy bất ngờ tiết l::ộ chuyện động trời khiến tôi choáng váng…