Thấy giúp việc mỗi lần vào phòng nhìn thấy ảnh cưới củ là vợ chồng tôi rồi bật khóc, tưởng cô ta thích chồng tôi cho đến ngày phát hiện thứ bí mật nằm dưới khung ảnh….tôi ko thể đứng vững.👇

Tôi không phải kiểu phụ nữ hay gkken. Nhưng không hiểu sao, dạo gần đây, tôi có cảm giác bất an mỗi lần nhìn thấy cô Hạnh – cô giúp việc mà vợ chồng tôi mới thuê hơn nửa năm nay.

Cô ấy không trẻ, không xinh nổi bật, nhưng lại rất chỉn chu, ít nói và làm việc cực kỳ sạch sẽ. Có điều, mỗi ngày lau dọn phòng khách, cô ấy luôn dừng rất lâu trước khung ảnh cưới đặt trên kệ. Thậm chí đôi khi tôi còn thấy cô ấy đỏ mắt như vừa khóc.

Tôi bắt đầu sinh nghi. Hay cô ấy yêu chồng tôi đến mức tủi thân vì không có được anh ấy, nhìn ảnh cưới cô dâu là tôi chứ không phải cô ấy.

Tôi đem chuyện kể với chồng. Anh chỉ cười: “Em nghĩ xa quá rồi. Ảnh cưới em chẳng bao giờ lau, có người lau giúp thì tốt chứ sao”.



Tôi cố gạt đi. Nhưng cái cảm giác ấy vẫn âm ỉ., linh cảm của phụ nữ thì có mấy khi sai đâu!
Một hôm, cô Hạnh về quê hai ngày. Tôi ở nhà dọn dẹp lại nhà cửa. Khi lau đến khung ảnh cưới, bất giác tôi dừng lại. Có gì đó… lạ lạ.

Tôi cầm khung ảnh cưới lên.

Đó là bức ảnh được chụp mười hai năm trước: tôi mặc váy trắng, Mạnh đứng cạnh, cả hai cười rất tươi. Bức ảnh này vẫn luôn đặt ở phòng khách, gần như chưa từng được dịch chuyển.

Nhưng hôm đó, khi lau, tôi cảm thấy mặt sau khung ảnh hơi cộm.

Tôi lật ra xem.

Một góc giấy nhỏ bị kẹp phía sau tấm bìa.

Tim tôi đập nhanh hơn.

Tôi rút tờ giấy ra. Đó là một tấm ảnh cũ, đã ngả vàng theo thời gian. Trong ảnh là một cô gái trẻ bế một bé gái mới sinh. Gương mặt cô gái… chính là cô Hạnh.

Nhưng điều khiến tay tôi run lên…

Là đứa bé trong ảnh.

Tôi nhìn chằm chằm.

Đôi mắt, sống mũi… giống tôi đến lạ.

Phía sau tấm ảnh có dòng chữ viết tay run rẩy:

“Con gái của mẹ, ngày con tròn một tháng tuổi.”

Bên dưới là một cái tên.

Linh.

Cả người tôi lạnh toát.

Đầu óc quay cuồng.

Tôi lục tiếp phía sau khung ảnh. Còn một mảnh giấy nhỏ khác – có lẽ được giấu ở đó từ rất lâu.

Trên đó chỉ có vài dòng chữ:

“Mẹ xin lỗi vì đã phải bỏ con lại trước cổng bệnh viện. Khi đó mẹ quá nghèo, không thể nuôi nổi con. Nếu một ngày nào đó mẹ có thể gặp lại con… mẹ chỉ muốn nhìn con sống hạnh phúc là đủ.”

Tôi không thể đứng vững.

Chiếc khung ảnh rơi khỏi tay, va xuống sàn kêu “cạch”.

Tôi ngồi sụp xuống.

Bao nhiêu ký ức mà tôi cố quên suốt đời bỗng ùa về.

Tôi là đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi từ bệnh viện.
Ba mẹ nuôi từng nói họ nhặt được tôi trước cổng viện vào một đêm mưa.

Suốt ba mươi sáu năm… tôi chưa từng biết mẹ ruột mình là ai.

Vậy mà suốt nửa năm nay…

Người phụ nữ ấy vẫn ngày ngày lau dọn trong chính ngôi nhà của tôi.

Và đứng trước ảnh cưới của tôi… lặng lẽ khóc.


Hai ngày sau, cô Hạnh trở lại.

Vừa bước vào cửa, cô đã thấy tôi ngồi sẵn trong phòng khách.

Trên bàn… là tấm ảnh cũ.

Cô Hạnh nhìn thấy, mặt tái đi. Cái túi xách rơi khỏi tay.

– Cô… cô đã…

Tôi đứng dậy, giọng run run:

– Tại sao cô không nói với tôi?

Cô Hạnh bật khóc.

Cả người bà run bần bật.

– Mẹ… không dám.

Tôi chết lặng.

Đó là lần đầu tiên trong đời… tôi nghe có người gọi mình bằng ánh mắt của một người mẹ.

Bà quỳ xuống ngay giữa phòng khách.

– Mẹ chỉ muốn được nhìn con sống tốt. Nhìn con hạnh phúc… là đủ rồi. Mẹ không dám nhận con… mẹ không xứng…

Nước mắt tôi rơi xuống không ngừng.

Tôi bước tới, đỡ bà dậy.

Giọng tôi nghẹn lại:

– Sao mẹ lại nghĩ… con không cần mẹ?

Cô Hạnh nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe như không tin nổi.

Tôi ôm lấy bà.

Ba mươi sáu năm cuộc đời…

Tôi luôn nghĩ mình là người bị bỏ rơi.

Nhưng đến hôm đó tôi mới biết…

Có một người phụ nữ đã lặng lẽ đứng sau cuộc đời tôi rất lâu…

Chỉ để chắc chắn rằng đứa con gái từng bị bà bỏ lại… đang sống hạnh phúc.

By adminhn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *