Chị chồng về quê, ng:ửi thấy mùi h;ôi người già trong nhà liền quát tôi: “Không chăm được mẹ ta:;o thì biến!” Tôi ký đơn ly hôn ngay hôm đó. Ba ngày sau, nhà chồng gọi cho tôi hơn 100 cuộc trong tuy/ệt vọ/ng…

Tôi về làm dâu nhà chồng năm hai mươi sáu tuổi. Bố chồng mấ//t sớm, mẹ chồng – bà Năm – sống cùng vợ chồng tôi trong căn nhà cấp bốn cũ, mái ngói rêu phong.


Chồng tôi là con trai út. Trên anh còn một chị gái – chị Hạnh – lấy chồng xa, mười mấy năm nay chỉ Tết mới về.

Những ngày đầu, tôi nghĩ mình may mắn. Mẹ chồng ít nói, không xét nét. Bà hay ngồi một mình ngoài hiên, nhìn ra vườn chuối sau nhà, ánh mắt trống trải.

Nhưng khoảng một năm sau, tôi bắt đầu nhận ra điều bất thường.

Ban đầu chỉ là mùi thoang thoảng trong phòng mẹ. Tôi tưởng bà già rồi, vệ sinh kém, nên âm thầm lau dọn nhiều hơn.

Nhưng mùi ngày một nặng.

Có hôm đang nấu cơm, tôi nghe mẹ chồng gọi khẽ:

— Con… vào đây giúp mẹ chút.



Khi vén chăn lên, tôi sữ/ng n/gười…

…Tôi sững người khi thấy ga giường ướt sũng. Bà Năm nhìn tôi, ánh mắt xấu hổ như một đứa trẻ làm sai.

— Mẹ… không kịp…

Tôi nuốt nghẹn, không nói gì. Chỉ lặng lẽ dọn dẹp, thay đồ cho bà, mở cửa sổ cho thoáng. Từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý: bà hay quên, tay run nhiều hơn, bước đi chậm chạp. Có hôm bà đứng giữa sân mà không nhớ mình ra đó làm gì.

Tôi đưa bà đi khám.

Bác sĩ nói một câu khiến tôi lạnh sống lưng:
“Giai đoạn đầu của sa sút trí tuệ tuổi già. Gia đình phải chuẩn bị tinh thần chăm sóc lâu dài.”

Tôi không dám nói với ai nhiều. Chồng tôi đi làm cả ngày. Chị Hạnh thì ở xa. Mọi việc gần như dồn lên vai tôi.

Tôi thay quần áo cho bà. Tôi lau người. Tôi nấu cháo mềm. Tôi dỗ bà ngủ khi nửa đêm bà tỉnh giấc gọi tên người chồng đã mất.

Ba tháng trôi qua.

Một chiều cuối tuần, chị Hạnh bất ngờ về quê. Vừa bước vào cửa, chị đã nhăn mặt.

— Trời ơi, nhà gì mà hôi thế này?

Chị sục sạo khắp nơi, rồi đứng ngay trước cửa phòng mẹ, giọng cao vút:

— Cô chăm mẹ tôi kiểu gì vậy? Người già mà để bốc mùi thế này à?

Tôi giải thích bệnh tình của bà, đưa cả đơn thuốc.

Chị Hạnh không nghe.

— Không chăm được thì biến! Đừng có ở đây giả vờ hiếu thảo để chờ chia đất!

Câu nói ấy như một cái tát.

Tôi đứng im vài giây, rồi quay vào phòng, lấy tập hồ sơ trong ngăn kéo. Đơn ly hôn tôi đã từng in ra… từ mấy tháng trước, khi bắt đầu cảm thấy mình kiệt sức.

Tôi đặt bút ký.

Chồng tôi ngỡ ngàng:

— Em làm gì vậy?

Tôi nhìn anh, giọng bình thản đến lạ:

— Em không sợ chăm mẹ. Em chỉ sợ bị coi là kẻ hám của khi đang lau từng vết bẩn cho bà.

Tôi xếp quần áo vào vali. Mẹ chồng lúc đó ngồi trên giường, nhìn tôi, lẩm bẩm:

— Con… đi đâu…

Tôi nghẹn cổ.

— Con về nhà ngoại vài hôm, mẹ nhé.

Ba ngày sau, điện thoại tôi đổ chuông không ngừng.

Chị Hạnh gọi. Chồng tôi gọi. Hơn một trăm cuộc.

Tôi không nghe.

Đến cuộc thứ 107, tôi bắt máy.

Giọng chị Hạnh run rẩy:

— Em… về đi. Mẹ không chịu ăn. Cứ gọi tên em suốt. Đêm qua bà đi lạc ra tận cổng làng, tụi chị tìm gần hai tiếng.

Tôi im lặng.

— Chị xin lỗi. Chị không biết mẹ nặng thế. Chị… chị không làm nổi.

Tôi nghe tiếng khóc ở đầu dây bên kia.

Chiều hôm đó, tôi quay lại.

Căn nhà vẫn vậy. Nhưng không khí khác hẳn.

Chồng tôi ngồi trước hiên, mắt đỏ hoe. Thấy tôi, anh đứng dậy:

— Anh xin lỗi. Anh đã để em một mình quá lâu.

Tôi bước vào phòng.

Bà Năm nằm đó, gầy hơn hẳn. Thấy tôi, bà mỉm cười yếu ớt:

— Con về rồi…

Tôi nắm tay bà. Tay bà lạnh nhưng siết chặt.

Tuần sau, chị Hạnh chủ động đề nghị thuê điều dưỡng bán thời gian, chia đều chi phí. Chồng tôi xin làm gần nhà hơn.

Tờ đơn ly hôn tôi không xé.

Tôi gấp lại, cất vào ngăn tủ.

Không phải để đe dọa.

Mà để nhắc mình nhớ:
Lòng hiếu thảo không có nghĩa là phải cam chịu.
Và nếu một ngày sự tôn trọng biến mất… tôi vẫn đủ mạnh để bước đi.

Còn lần này, tôi ở lại.

Không phải vì căn nhà.
Mà vì người mẹ già đang nắm chặt tay tôi như bấu víu vào ký ức cuối cùng còn sót lại.

By adminhn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *