Vợ bị t/ai n/ạn phải nằm li/ệt giường, chồng lập tức đưa về quê nhờ ông bà ngoại chăm hộ, 4 tháng sau tới đón thì tái mặt..

Chị gặp t/ai n/ạn vào một buổi chiều mưa. Xe tải quẹt mạnh, h/ất chị văng xuống đường. May mắn giữ được m/ạng, nhưng chân trái g/ãy nặng, xương chậu tổn thương. Chị nằm viện, đ/au đ/ớn không nhúc nhích được.

Anh ta chăm chị được đúng ba ngày. Sáng ngày thứ tư, anh ta gọi cho bố mẹ chị.

“Con không kham nổi. Bố mẹ cho con gửi cô ấy về quê nhờ chăm hộ. Khỏi rồi con đón.”

Bố mẹ chị s/ững s/ờ. Nhưng thươ/ng con gái, ông bà đành đồng ý.

Anh ta thuê xe, bế chị lên xe, rồi bế xuống giường ở quê. Trước khi đi, anh ta dúi cho mẹ chị xấp tiền.

“Con gửi bố mẹ tiền thu/ốc men. Con bận lắm. Khi nào khỏe, con đón.”

Chị nhìn theo qua cửa sổ. Anh ta cười, nghe điện thoại, giọng hồ hởi. Ánh mắt cuối cùng anh ta ngoái lại nhìn, lạ/nh l/ẽo như nhìn một món đồ vỡ không cần dùng nữa.

Về quê, chị tự nhủ phải đứng lên. Ngày nào chị cũng tập vật lý trị liệu. Đau đến bật khóc. Đêm, chị tự xo/a b/óp chân, nhìn ra vườn tối, nghe côn trùng rả rích.

“Mình phải tự đi lại được. Phải rời khỏi cuộc đời này theo cách của riêng mình.”

Con gái năm tuổi, tối nào cũng ghé tai chị, thì thầm:

“Mẹ cố lên. Khi mẹ khỏi, con sẽ dắt mẹ đi chơi.”

Anh ta không về thăm. Một tháng đầu còn gọi hỏi thăm qua loa. Tháng thứ hai, giọng đã lạnh nhạt, hối thúc:

“Khi nào đi lại được thì báo, anh bận.”

Tháng thứ ba, chị không còn thấy anh ta gọi nữa. Nhưng có người bạn nhắn về: “Thấy chồng mày dạo này hay chở con bé nhân viên mới đi ăn tối.”

Chị không bất ngờ. Chị chỉ cười, cười rất nhẹ.
Bốn tháng sau……………….

Bốn tháng sau, anh ta về đón chị thật.

Chiếc xe dừng trước cổng nhà quê. Anh bước xuống, áo sơ mi phẳng phiu, mùi nước hoa lạ lẫm. Anh không vội vào nhà. Anh đứng nghe điện thoại, cười cười nói nói, giọng hớn hở.

Mẹ chị chống gậy ra đón. Bà nhìn anh, ánh mắt trầm xuống:
“Con vào nhà đi.”

Anh bước vào, vừa nhìn thấy chiếc giường tre kê sát cửa sổ thì khựng lại. Trên giường trống trơn. Không có người đàn bà bất động ngày anh bế lên xe bốn tháng trước.

Ngoài sân, chị đang tập đi.

Chiếc nạng gỗ dựng bên cạnh. Chị chống tay vào thành ghế, từng bước chậm rãi, mồ hôi lấm tấm trên trán. Con gái đứng sát bên, hai tay nắm chặt vạt áo mẹ, sợ mẹ ngã. Thấy anh, con bé giật mình, rồi khẽ nói:
“Ba về…”

Chị ngẩng lên. Ánh mắt bình thản đến lạ. Không giận dữ, không oán trách. Chỉ là… đã xong.

Anh ta sững người.
“Em… em đi lại được rồi à?”

“Ừ.” – chị gật đầu – “Cũng sắp đủ để tự bế con lên xe buýt.”

Anh ta lúng túng:
“Vậy… anh đón hai mẹ con về. Nhà mình anh sửa sang lại rồi…”

Chị nhìn căn nhà nhỏ nơi mình đã nằm bốn tháng, nhìn khu vườn đầy cỏ dại bố mẹ chị vẫn ngày ngày nhổ, nhìn đôi bàn tay chai sần của mẹ đang bấu vào khung cửa. Chị mỉm cười:
“Không cần đâu.”

Anh cau mày:
“Em giận anh à? Anh bận công việc, em biết mà…”

Chị lắc đầu:
“Không giận. Chỉ là… em không còn cần anh nữa.”

Anh sững lại. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy mình thừa thãi.

Chị khẽ kéo tay con gái:
“Con chào ba đi. Tụi mình vào nhà, mẹ còn phải tập tiếp.”

Con bé ngoái nhìn anh, ánh mắt ngây thơ nhưng xa cách. Nó lí nhí:
“Con chào ba.”

Rồi quay đi, bám chặt tay mẹ.

Anh đứng một mình giữa sân. Gió thổi qua, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa. Anh chợt nhận ra, bốn tháng trước, thứ anh bỏ lại không chỉ là một người vợ nằm liệt giường — mà là cả một gia đình từng đặt trọn niềm tin vào anh.

Trong căn nhà nhỏ, chị ngồi xuống ghế, thở dốc vì đau. Nhưng khóe môi chị cong lên rất khẽ.

Bởi cuối cùng, chị đã đứng dậy được — không phải để quay về với anh,
mà để bước ra khỏi cuộc đời anh.

By adminhn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *