Cô con gái 20 tuổi hân hoan đưa người yêu ngoài 40 về ra mắt gia đình. Thế nhưng, khoảnh khắc người mẹ vừa chạm mắt anh con rể tương lai, bà đã không kìm nén được mà lao đến ôm chầm lấy anh trong sự ngỡ ngàng của tất cả. Cánh cửa quá khứ tưởng chừng đã khép chặt, bỗng chốc ùa về ngay tại phòng khách… Hóa ra, họ là…Tôi tên là Linh, hai mươi tuổi, sinh viên năm cuối ngành thiết kế. Bạn bè thường nói tôi già dặn hơn tuổi, chắc vì từ nhỏ đã sống với mẹ – một người phụ nữ đ/ộc th/ân đầy nghị lực. Bố tôi m//ất sớm, mẹ chưa từng t/ái h/ôn, suốt bao năm chỉ chăm chỉ làm việc để nuôi tôi khôn lớn. Một lần tham gia dự án tình nguyện, tôi gặp anh Nam – người phụ trách đội kỹ thuật, hơn tôi hơn hai mươi tuổi. Anh hiền lành, chững chạc và nói chuyện sâu sắc đến lạ. Ban đầu tôi chỉ quý mến, nhưng càng tiếp xúc, tôi càng cảm thấy tim mình rung lên mỗi khi nghe giọng anh.Anh Nam từng trải, có công việc ổn định, từng trải qua đ/ổ v/ỡ hô/n n/hân nhưng chưa có con. Anh không nói nhiều về quá khứ, chỉ bảo: “Anh từng đ/ánh m/ất một điều quý giá, giờ chỉ mong được sống tử tế.”Tình cảm giữa tôi và anh đến nhẹ nhàng, không ồn ào. Anh luôn đối xử với tôi như nâng niu một điều gì đó mong manh, cẩn trọng và chân thành. Tôi biết nhiều người xung quanh bàn tán – “Con bé đó yêu đàn ông hơn mình hai chục tuổi sao chịu nổi” – nhưng tôi chẳng bận tâm. Với tôi, anh là người khiến tôi cảm thấy bình yên nhất.Một ngày, anh nói:– Anh muốn gặp mẹ em. Anh không muốn gi//ấu g//iếm hay m//ập m//ờ nữa.Tôi ngập ngừng. Mẹ tôi vốn ngh/iêm khắc, lại hay lo xa. Nhưng rồi tôi nghĩ, nếu tình yêu này là thật, thì không có gì phải s//ợ. Ngày hôm đó, tôi đưa anh về. Anh mặc chiếc sơ mi trắng, tay cầm bó hoa cúc dại – loài hoa tôi từng kể là mẹ rất thích. Tôi nắm chặt tay anh khi bước qua cánh cổng nhà cũ kỹ. Mẹ đang tưới cây, quay lại nhìn chúng tôi.Giây phút ấy… bà bỗng sữ//ng s//ờ. Rồi, trước khi tôi kịp giới thiệu, mẹ buông bình tưới, chạy đến ôm chầm lấy anh Nam, nước mắt tuôn như mưa.– Trời ơi… là anh thật sao? Anh Nam… …Cả tôi và anh đều chết lặng.Tôi hoảng hốt kéo tay mẹ: — Mẹ… mẹ quen anh Nam ạ? Mẹ tôi ôm chặt anh như sợ anh tan biến, nước mắt ướt đẫm vai áo anh. Một lúc lâu bà mới buông ra, run rẩy nhìn thẳng vào mặt anh: — Hai mươi mấy năm rồi… cuối cùng em cũng gặp lại anh. Anh Nam đứng im, môi mím chặt. Ánh mắt vốn điềm tĩnh bỗng chao đảo. Anh khẽ gật đầu, giọng khàn đi: — Em… vẫn khỏe chứ? Tôi đứng giữa hai người, tim đập thình thịch: — Hai người… quen nhau từ trước ạ? Mẹ tôi ngồi phịch xuống ghế, đôi tay bấu chặt tà áo. Bà nhìn tôi, ánh mắt vừa đau, vừa thương: — Linh… người con đang yêu… chính là mối tình đầu của mẹ. Câu nói như một nhát cắt vào không khí. Tôi choáng váng đến mức phải vịn vào tường mới đứng vững. Mẹ tôi kể, ngày ấy bà và anh Nam yêu nhau khi còn rất trẻ. Hai người dự định cưới, nhưng gia đình anh phản đối kịch liệt vì mẹ nghèo, lại mồ côi. Một biến cố ập đến: mẹ mang thai. Anh Nam vì áp lực gia đình và nỗi sợ làm khổ người mình yêu đã chọn rời đi, không một lời từ biệt. Mẹ sinh tôi trong lặng lẽ. Bố tôi trên giấy tờ là người khác – người đàn ông đã giúp mẹ vượt qua cơn tuyệt vọng, rồi ra đi sớm khi tôi còn quá nhỏ. Còn anh Nam… từ đó bặt vô âm tín. Anh cúi đầu, giọng run run: — Anh không biết… em đã có con. Anh tìm em nhiều năm, nhưng không ai nói em đã đi đâu. Đến khi anh đủ can đảm quay lại thì em đã rời thành phố… Mẹ tôi khẽ lau nước mắt, giọng bình tĩnh lạ thường: — Chuyện cũ qua rồi. Em không trách anh. Nhưng trớ trêu là… hai người lại gặp nhau theo cách này. Tôi nhìn anh Nam. Mọi cử chỉ dịu dàng, ánh nhìn ấm áp anh dành cho tôi bỗng trở nên nghẹn ngào đến đau. Tôi hiểu vì sao ngay từ đầu mình thấy quen thuộc ở anh — cảm giác an toàn ấy, có lẽ đến từ sợi dây máu mủ vô hình. Tôi buông tay anh.Nhẹ, nhưng dứt khoát. — Em xin lỗi… Em không thể tiếp tục. Anh gật đầu, mắt đỏ hoe: — Anh hiểu. Và… anh xin lỗi cả hai người. Buổi chiều hôm đó, anh rời đi trong im lặng. Mẹ ôm tôi rất lâu, run rẩy như sợ mất con lần nữa. Tình yêu ấy hóa ra không sai — chỉ đến sai thời điểm, sai thân phận.Cánh cửa quá khứ khép lại lần nữa, nhưng lần này, cả ba người đều đủ trưởng thành để đặt nó xuống… và bước tiếp. Post navigation Vợ bị t/ai n/ạn phải nằm li/ệt giường, chồng lập tức đưa về quê nhờ ông bà ngoại chăm hộ, 4 tháng sau tới đón thì tái mặt.. NSƯT Chí Trung ngồi trơ trong căn nhà từng là tổ ấm với vợ cũ Ngọc Huyền, thấm thía đúc kết kinh nghiệm về “nghĩa vợ chồng”Bước qua hôn nhân đổ vỡ, “Táo” Chí Trung hiện tận hưởng cuộc sống bình yên bên bạn gái kém 18 tuổi – doanh nhân Ý Lan. Mới đây, NSƯT Chí Trung có những trải lòng về chuyện hôn nhân. Anh tâm sự rằng bản thân từng có tổ ấm hạnh phúc nhưng giờ đây lại sống một mình. Qua những kinh nghiệm đúc kết được, nam nghệ sĩ muốn chia sẻ lời khuyên cho các bạn trẻ đang chuẩn bị bước vào hôn nhân. “Táo Giao thông” bày tỏ: “Tôi cũng đã đi được 3/4 cuộc đời, từng có một cuộc hôn nhân tạm gọi là hạnh phúc, để rồi một ngày thấy mình ngồi trơ trong chính ngôi nhà mà một thời từng là tổ ấm. Thế nên hôm nay, tôi bình tâm bàn đôi chút kinh nghiệm giúp đôi trẻ đang hồi hộp bước vào ngưỡng cửa hôn nhân”. NSƯT Chí Trung ngồi trơ trong căn nhà từng là tổ ấm với vợ cũ Ngọc Huyền, đúc kết kinh nghiệm về "nghĩa vợ chồng" – 1 NSƯT Chí Trung trải lòng về những kinh nghiệm rút được hậu hôn nhân đổ vỡ. Theo Chí Trung, hôn nhân bền vững cần tình yêu thôi thì chưa đủ mà phải dựa trên “nghĩa vợ chồng”. Nam nghệ sĩ nói thêm vợ chồng cần thay đổi, nhẫn nhịn vì nhau để cùng hạnh phúc. NSƯT Chí Trung chia sẻ: “Người trẻ khi bước vào hôn nhân thường chỉ có một niềm tin yêu nhau là đủ. Nhưng đi qua vài năm, đẻ đứa con, họ mới nhận ra tình yêu nông nổi không đủ sức chống chọi trước cơm áo gạo tiền. Rồi những mâu thuẫn nhỏ nhặt thì mới lòi ra chuyện không hợp nhau. Vợ chồng đến với nhau bằng chữ ‘duyên’, say đắm nhau bởi chữ ‘tình’, nhưng để giúp cả 2 gắn bó keo sơn đi cùng nhau đến cuối đời là chữ ‘nghĩa’. Bởi hôn nhân không phải là chuyện hợp nhau, hay yêu nhau nhiều đến đâu. Để giữ được hôn nhân bền lâu chính là nghĩa vợ chồng. Kinh nghiệm tôi rút ra là đừng để sĩ diện lớn hơn tình nghĩa. Bởi vì những lời nói nóng giận có thể sẽ làm sụp đổ nền móng xây dựng bao nhiêu năm. Khi bạn thắng một cuộc cãi vã tức là bạn đã thua trong chuyện tình cảm. Nhưng khi bạn biết nhường một bước thì tiến được một bước dài trong hôn nhân. Vợ chồng nên biết vì nhau mà thay đổi, không phải đánh mất bản thân mà thay đổi để cả 2 cùng hạnh phúc”. NSƯT Chí Trung ngồi trơ trong căn nhà từng là tổ ấm với vợ cũ Ngọc Huyền, đúc kết kinh nghiệm về "nghĩa vợ chồng" – 2 Chí Trung nói hôn nhân bền vững cần dựa trên “nghĩa vợ chồng”. arrow_forward_iosRead more Pause 00:00 00:04 01:31 Mute Powered by GliaStudios Cuối lời, “Táo Giao thông” nói thêm đây là những kinh nghiệm từng trải của mình, mang tính chia sẻ chứ anh không dạy ai. Nam nghệ sĩ nhắn nhủ: “Những bạn nào yêu quý Chí Trung thì nghe. Còn những bạn nào cảm thấy ‘ông này không giữ được hôn nhân mà còn dạy mình’ thì tôi không có ý định dạy ai cả, tôi chỉ chia sẻ thôi”.= XEM VIDEO: NSƯT Chí Trung chia sẻ kinh nghiệm về hôn nhân. Trước đó, NSƯT Chí Trung từng có hôn nhân hơn 30 năm với NSND Ngọc Huyền. Cả 2 có với nhau 2 con là Huyền Trang và Minh Trung. Năm 2018, 2 nghệ sĩ ly hôn, thông tin trên được công khai vào năm 2020. Sau khi chia tay, Chí Trung nhiều lần nhắc về vợ cũ bằng những lời tốt đẹp, thừa nhận bản thân có lỗi. Trong một lần, anh bày tỏ: “Bây giờ, tôi không dằn vặt hay tiếc nuối vì chia tay, không canh cánh nợ một người vợ đức hạnh, tốt lành như Ngọc Huyền. Bản thân tôi cũng thay đổi nhiều sau biến cố: Tôi hiền hòa và biết lắng nghe hơn, chứ trước đây chỉ ra lệnh thôi, khắc kỷ và độc đoán”. Trong chia sẻ vào năm 2025, Chí Trung cảm thấy yên lòng vì vợ cũ nay đã có cuộc sống mới. Anh nói: “Chuyện gia đình tôi có những đổ vỡ hôn nhân chẳng ai muốn, mà chúng tôi chia tay đàng hoàng, văn minh. Đến bây giờ sau khi tách ra, 2 chúng tôi đều có cuộc sống ổn định và hạnh phúc”. NSƯT Chí Trung ngồi trơ trong căn nhà từng là tổ ấm với vợ cũ Ngọc Huyền, đúc kết kinh nghiệm về "nghĩa vợ chồng" – 3 Chí Trung từng có hôn nhân viên mãn bên vợ cũ – Ngọc Huyền. NSƯT Chí Trung ngồi trơ trong căn nhà từng là tổ ấm với vợ cũ Ngọc Huyền, đúc kết kinh nghiệm về "nghĩa vợ chồng" – 4 Sau hơn 30 năm chung sống, Chí Trung – Ngọc Huyền ly hôn vào năm 2018. Hiện tại, NSƯT Chí Trung vẫn sinh hoạt tại căn nhà từng sinh sống với vợ cũ. Riêng các con của anh đã dọn ra ở riêng. Nam nghệ sĩ cho biết anh chọn cuộc sống một mình vì nếp sống khác biệt. Mỗi khi rảnh rỗi, Chí Trung sẽ họp mặt gia đình, thăm nom con cháu. Bên cạnh đó, “Táo Giao thông” tìm thấy hạnh phúc mới bên Á hậu doanh nhân Ý Lan, kém anh 18 tuổi. Cả 2 công khai chuyện tình cảm vào năm 2020. Nam nghệ sĩ nói bạn gái là người giúp anh vực dậy sau biến cố ly hôn. Hơn 5 năm bên nhau, cặp đôi ngày càng mặn nồng, đồng hành với nhau trong mọi việc. Doanh nhân Ý Lan từng cho biết ở tuổi trung niên, cả 2 đến với nhau tự nguyện và không có sự ràng buộc. Đến nay, cô có mối quan hệ tốt đẹp với các con riêng của bạn trai. NSƯT Chí Trung ngồi trơ trong căn nhà từng là tổ ấm với vợ cũ Ngọc Huyền, đúc kết kinh nghiệm về "nghĩa vợ chồng" – 5 Hiện tại, Chí Trung sống một mình trong căn nhà từng sinh sống với vợ cũ. NSƯT Chí Trung ngồi trơ trong căn nhà từng là tổ ấm với vợ cũ Ngọc Huyền, đúc kết kinh nghiệm về "nghĩa vợ chồng" – 6 Chí Trung có tình yêu tuổi trung niên bên doanh nhân Ý Lan. NSƯT Chí Trung ngồi trơ trong căn nhà từng là tổ ấm với vợ cũ Ngọc Huyền, đúc kết kinh nghiệm về "nghĩa vợ chồng" – 7 Cả 2 dành nhiều thời gian đi du lịch cùng nhau. Về phần NSND Ngọc Huyền, sau khi ly hôn, cô tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu, dành nhiều thời gian cho con cháu. Hiện tại, nữ nghệ sĩ ở cùng với mẹ ruột hơn 80 tuổi. Ngọc Huyền từng tiết lộ có người theo đuổi nhưng cô không muốn đi bước nữa. Nguồn https://doisonggiadinh.baophunuthudo.vn/giai-tri/nsut-chi-trung-ngoi-tro-trong-can-nha-tung-la-to-am-voi-vo-cu-ngoc-huyen-duc-ket-kinh-nghiem-ve-nghia-vo-chong-c78a47162.html
…Cả tôi và anh đều chết lặng.Tôi hoảng hốt kéo tay mẹ: — Mẹ… mẹ quen anh Nam ạ? Mẹ tôi ôm chặt anh như sợ anh tan biến, nước mắt ướt đẫm vai áo anh. Một lúc lâu bà mới buông ra, run rẩy nhìn thẳng vào mặt anh: — Hai mươi mấy năm rồi… cuối cùng em cũng gặp lại anh. Anh Nam đứng im, môi mím chặt. Ánh mắt vốn điềm tĩnh bỗng chao đảo. Anh khẽ gật đầu, giọng khàn đi: — Em… vẫn khỏe chứ? Tôi đứng giữa hai người, tim đập thình thịch: — Hai người… quen nhau từ trước ạ? Mẹ tôi ngồi phịch xuống ghế, đôi tay bấu chặt tà áo. Bà nhìn tôi, ánh mắt vừa đau, vừa thương: — Linh… người con đang yêu… chính là mối tình đầu của mẹ. Câu nói như một nhát cắt vào không khí. Tôi choáng váng đến mức phải vịn vào tường mới đứng vững. Mẹ tôi kể, ngày ấy bà và anh Nam yêu nhau khi còn rất trẻ. Hai người dự định cưới, nhưng gia đình anh phản đối kịch liệt vì mẹ nghèo, lại mồ côi. Một biến cố ập đến: mẹ mang thai. Anh Nam vì áp lực gia đình và nỗi sợ làm khổ người mình yêu đã chọn rời đi, không một lời từ biệt. Mẹ sinh tôi trong lặng lẽ. Bố tôi trên giấy tờ là người khác – người đàn ông đã giúp mẹ vượt qua cơn tuyệt vọng, rồi ra đi sớm khi tôi còn quá nhỏ. Còn anh Nam… từ đó bặt vô âm tín. Anh cúi đầu, giọng run run: — Anh không biết… em đã có con. Anh tìm em nhiều năm, nhưng không ai nói em đã đi đâu. Đến khi anh đủ can đảm quay lại thì em đã rời thành phố… Mẹ tôi khẽ lau nước mắt, giọng bình tĩnh lạ thường: — Chuyện cũ qua rồi. Em không trách anh. Nhưng trớ trêu là… hai người lại gặp nhau theo cách này. Tôi nhìn anh Nam. Mọi cử chỉ dịu dàng, ánh nhìn ấm áp anh dành cho tôi bỗng trở nên nghẹn ngào đến đau. Tôi hiểu vì sao ngay từ đầu mình thấy quen thuộc ở anh — cảm giác an toàn ấy, có lẽ đến từ sợi dây máu mủ vô hình. Tôi buông tay anh.Nhẹ, nhưng dứt khoát. — Em xin lỗi… Em không thể tiếp tục. Anh gật đầu, mắt đỏ hoe: — Anh hiểu. Và… anh xin lỗi cả hai người. Buổi chiều hôm đó, anh rời đi trong im lặng. Mẹ ôm tôi rất lâu, run rẩy như sợ mất con lần nữa. Tình yêu ấy hóa ra không sai — chỉ đến sai thời điểm, sai thân phận.Cánh cửa quá khứ khép lại lần nữa, nhưng lần này, cả ba người đều đủ trưởng thành để đặt nó xuống… và bước tiếp.