Ngày nào chồng cũng đòi tăng ca ở lại công ty, lại còn tháo nhẫn cưới cất túi, tôi âm thầm theo dõi thì biết anh nu:;ôi b;;é ba ở ngoài, hôm ấy tôi quyết định lên công ty dự tiệc rồi thuê dàn âm thanh, ánh sáng, sau 30 phút sau t-iểu t;/am tứ-c đội quần vì…Lấy nhau gần 7 năm, tôi từng tin chồng mình là người đàng hoàng. Thế mà dạo gần đây, ngày nào cũng bảo “tăng ca”, về nhà thì mệt mỏi, không đụng gì đến tôi. Càng lạ hơn, anh tháo cả nhẫn cưới, cất kỹ trong túi như sợ ai thấy.Tôi linh cảm có gì đó sai sai.Thế là bắt đầu theo dõi ngầm: cài định vị, xin số đồng nghiệp, dựng chuyện mượn đồ gửi công ty…Và rồi bẽ bàng nhận ra, đúng như nhiều người từng cảnh báo:Anh đang “nuôi” một b-/é b-a ở ngoài — một em nhân viên mới vào, trẻ trung, môi đỏ, váy ngắn và… khéo tung hứng.Tôi câm lặng suốt 2 tuần.Không đá-nh g;/hen, không khóc lóc, không tra hỏi.Tôi muốn cho anh ta một màn kịch để nhớ suốt đời.May cho tôi — hay xui cho họ — công ty chồng tổ chức tiệc tất niên, cho nhân viên dắt “người nhà” đi cùng.Tôi đăng ký từ đầu, nhưng không đi một mình.Tôi thuê riêng 1 đội tổ chức sự kiện, dàn âm thanh, ánh sáng.Đội này từng phục vụ lễ cưới resort, nên tôi tin họ biết cách làm cho… “tiệc tanh bành”.Tôi bước vào buổi tiệc trong chiếc váy đỏ nổi, đầu ngẩng cao, tay dắt theo… một bé trai khoảng 5 tuổi, con bạn thân tôi cho mượn.Vừa thấy tôi, chồng tôi tái mặt, còn “b;/ é b- a” thì đang đứng ôm tay anh ta bên bàn tiệc VIP.Tôi cười nhẹ:– “Chào mọi người! Hôm nay vợ chồng tôi vui quá, nhân tiệc công ty nên quyết định… công khai…” Ngay khi dứt lời, ánh sáng hội trường phụt tắt, mọi người bắt đầu ồ lên khi nhìn thấy… t-iểu t;/am tứ-c đội quần ngay sau đó chỉ vì… Ngay khi dứt lời, ánh sáng hội trường phụt tắt. Mọi người bắt đầu xì xào, tưởng ban tổ chức chuẩn bị tiết mục gì đó. Một giây… hai giây… Rồi màn hình LED giữa hội trường bỗng bật sáng. Trên màn hình hiện ra hàng loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn. Tin nhắn ngọt ngào, hình trái tim, lời hứa hẹn “anh sẽ ly hôn sớm”…Tên người gửi hiện rõ: chồng tôi. Cả hội trường lập tức im bặt. Chồng tôi đứng bật dậy, mặt cắt không còn giọt máu: “Em… em làm cái gì vậy?” Tôi vẫn mỉm cười. Tiếp theo là đoạn video ngắn — cảnh hai người họ ôm nhau trong bãi gửi xe công ty, cảnh anh ta đưa cô ta đi ăn, thậm chí còn có cảnh anh tháo nhẫn cưới bỏ vào túi trước khi bước xuống xe. Tiếng xì xào nổi lên khắp các bàn tiệc. Cô “bé ba” lúc nãy còn ôm tay anh ta giờ mặt đỏ bừng, lắp bắp: “Em… em không biết anh ấy có vợ…” Tôi nhướng mày, bấm thêm một nút. Ngay lập tức, một đoạn ghi âm vang lên từ loa hội trường: “Anh tháo nhẫn đi cho dễ nói chuyện với sếp… Với lại ở công ty ai biết anh có vợ đâu.” Giọng của chính cô ta. Cả hội trường ồ lên. Cô ta lập tức buông tay chồng tôi ra như bị điện giật. Mặt cô ta trắng bệch, cúi gằm xuống đất. Chồng tôi thì run rẩy tiến lại gần tôi, giọng hạ thấp: “Em… tắt đi… anh xin em…” Nhưng tôi vẫn bình thản. Tôi bế cậu bé đứng cạnh mình lên, nói vào micro: “À, mọi người đừng hiểu nhầm. Bé này không phải con tôi với anh ấy đâu.” Cả hội trường ngẩn ra. Tôi cười nhẹ: “Tôi chỉ mượn bé đến để xem… một người đàn ông có thể diễn vai người độc thân giỏi đến mức nào.” Tiếng cười bật lên ở vài bàn tiệc. Rồi tôi đặt micro xuống, nhìn thẳng vào chồng mình: “Cảm ơn anh. Nhờ anh mà hôm nay tôi biết mình đã sống cùng một diễn viên xuất sắc suốt 7 năm.” Nói xong, tôi quay lưng dắt đứa bé ra cửa. Phía sau lưng, hội trường bắt đầu ồn ào như vỡ chợ. Nghe nói sau hôm đó, cô nhân viên kia tự xin nghỉ việc ngay hôm sau, còn chồng tôi thì trở thành câu chuyện bàn tán khắp công ty. Ba tháng sau, chúng tôi hoàn tất ly hôn. Anh ta nhắn cho tôi một tin cuối: “Anh sai rồi.” Tôi đọc xong, chỉ lặng lẽ xóa. Bởi có những người…không cần trả thù thêm nữa. Chỉ cần để họ sống tiếp với cái danh mà chính họ đã tự tạo ra. Post navigation Vợ tôi có 50 triệu tiền tha:i sả:;n không dùng đến, bảo tặng em chồng đi đ;ẻ cô ấy lại ích kỷ nhất quyết không cho: Đến khi tôi mắ:;ng mỏ mãi thì mới thấy cô ấy NÉM ra giữa nhà 1 thứ khiến tôi đi-ếng người… Nghe vợ chồng tôi sắp mua nhà giá 5, mẹ vợ nói cho 1 tỷ. Tôi mừng lắm vì bớt được gánh nặng, nửa năm sau, tôi đưa bố đẻ về nhà để th:ờ phụng thì mẹ vợ lên chơi, bà bỗng lật mặt tuyên bố một điều khiến tôi ngã gục…
Ngay khi dứt lời, ánh sáng hội trường phụt tắt. Mọi người bắt đầu xì xào, tưởng ban tổ chức chuẩn bị tiết mục gì đó. Một giây… hai giây… Rồi màn hình LED giữa hội trường bỗng bật sáng. Trên màn hình hiện ra hàng loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn. Tin nhắn ngọt ngào, hình trái tim, lời hứa hẹn “anh sẽ ly hôn sớm”…Tên người gửi hiện rõ: chồng tôi. Cả hội trường lập tức im bặt. Chồng tôi đứng bật dậy, mặt cắt không còn giọt máu: “Em… em làm cái gì vậy?” Tôi vẫn mỉm cười. Tiếp theo là đoạn video ngắn — cảnh hai người họ ôm nhau trong bãi gửi xe công ty, cảnh anh ta đưa cô ta đi ăn, thậm chí còn có cảnh anh tháo nhẫn cưới bỏ vào túi trước khi bước xuống xe. Tiếng xì xào nổi lên khắp các bàn tiệc. Cô “bé ba” lúc nãy còn ôm tay anh ta giờ mặt đỏ bừng, lắp bắp: “Em… em không biết anh ấy có vợ…” Tôi nhướng mày, bấm thêm một nút. Ngay lập tức, một đoạn ghi âm vang lên từ loa hội trường: “Anh tháo nhẫn đi cho dễ nói chuyện với sếp… Với lại ở công ty ai biết anh có vợ đâu.” Giọng của chính cô ta. Cả hội trường ồ lên. Cô ta lập tức buông tay chồng tôi ra như bị điện giật. Mặt cô ta trắng bệch, cúi gằm xuống đất. Chồng tôi thì run rẩy tiến lại gần tôi, giọng hạ thấp: “Em… tắt đi… anh xin em…” Nhưng tôi vẫn bình thản. Tôi bế cậu bé đứng cạnh mình lên, nói vào micro: “À, mọi người đừng hiểu nhầm. Bé này không phải con tôi với anh ấy đâu.” Cả hội trường ngẩn ra. Tôi cười nhẹ: “Tôi chỉ mượn bé đến để xem… một người đàn ông có thể diễn vai người độc thân giỏi đến mức nào.” Tiếng cười bật lên ở vài bàn tiệc. Rồi tôi đặt micro xuống, nhìn thẳng vào chồng mình: “Cảm ơn anh. Nhờ anh mà hôm nay tôi biết mình đã sống cùng một diễn viên xuất sắc suốt 7 năm.” Nói xong, tôi quay lưng dắt đứa bé ra cửa. Phía sau lưng, hội trường bắt đầu ồn ào như vỡ chợ. Nghe nói sau hôm đó, cô nhân viên kia tự xin nghỉ việc ngay hôm sau, còn chồng tôi thì trở thành câu chuyện bàn tán khắp công ty. Ba tháng sau, chúng tôi hoàn tất ly hôn. Anh ta nhắn cho tôi một tin cuối: “Anh sai rồi.” Tôi đọc xong, chỉ lặng lẽ xóa. Bởi có những người…không cần trả thù thêm nữa. Chỉ cần để họ sống tiếp với cái danh mà chính họ đã tự tạo ra.