Nghe vợ chồng tôi sắp mua nhà giá 5, mẹ vợ nói cho 1 tỷ. Tôi mừng lắm vì bớt được gánh nặng, nửa năm sau, tôi đưa bố đẻ về nhà để th:ờ phụng thì mẹ vợ lên chơi, bà bỗng lật mặt tuyên bố một điều khiến tôi ngã gục…👇👇

Khi vợ chồng tôi bàn tính mua nhà, số tiền vẫn còn thiếu gần một tỷ. Đang loay hoay thì mẹ vợ vui vẻ nói:

“Mẹ cho hai đứa 1 tỷ, coi như của hồi môn thêm cho con gái.”


Nghe mà ti/m tôi rộn ràng. Nhờ số tiền ấy, chúng tôi đặt cọc nhanh, rồi dồn thêm tiền vay ngân hàng, cuối cùng cũng nhận được căn nhà mới khang trang. Từ ngày chuyển về, tôi luôn thầm biết ơn mẹ vợ, đối xử hết sức tử tế.

Nửa năm sau, bố tôi bệnh yế-u, tôi đưa ông về ở cùng để tiện chăm sóc, cũng muốn có bàn thờ cho ông bà nội bên cạnh. Tôi nghĩ đơn giản: nhà là của mình, phụng dưỡng bố mẹ là đạo hiếu.

Ấy vậy mà khi mẹ vợ lên chơi, vừa bước vào thấy bàn thờ bố tôi mới lập, mặt bà sầm xuống. Sau đó, bà lạnh lùng tuyên bố trước mặt cả vợ tôi…



Tôi c-hết điếng, hóa ra..

Mẹ vợ ngồi xuống ghế, giọng lạnh tanh:

“Lúc mẹ đưa tiền, mẹ nói rõ rồi. Một tỷ đó coi như mẹ góp vào nhà này. Sau này già yếu, mẹ sẽ về đây ở. Nhưng bây giờ con lại đưa bố đẻ về lập bàn thờ, vậy mẹ hỏi… nhà này còn chỗ cho mẹ không?”

Cả phòng khách im phăng phắc.

Vợ tôi lúng túng nhìn mẹ, rồi quay sang nhìn tôi. Tôi đứng chết lặng, cổ họng nghẹn lại. Suốt nửa năm qua, tôi vẫn luôn nghĩ đó là tình thương của mẹ dành cho con gái, nào ngờ trong lòng bà lại tính toán như vậy.

Mẹ vợ nói tiếp, giọng càng lúc càng gay gắt:

“Nếu đã đưa bố đẻ về ở, lại còn lập bàn thờ bên nội, thì sau này mẹ về đây ở sao được? Mẹ nói thẳng luôn, hoặc là dẹp bàn thờ đó đi… hoặc là trả lại mẹ 1 tỷ.”

Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tôi.

Tôi quay sang nhìn bố. Ông ngồi lặng trên chiếc ghế gỗ, lưng đã còng xuống vì bệnh tật. Ánh mắt ông cụp xuống, như thể ông vừa nghe thấy điều gì đó khiến mình trở thành gánh nặng.

Bỗng nhiên, bố tôi chậm rãi đứng dậy.

Ông nói rất khẽ:

“Thôi… con đưa bố về quê cũng được. Ở đây chật chội… bố không quen.”

Nghe câu đó, tôi thấy tim mình như vỡ ra.

Tôi bước tới đỡ bố ngồi xuống, rồi quay lại nhìn mẹ vợ. Lần đầu tiên trong đời, tôi nói chuyện với bà bằng một giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát:

“Mẹ à… tiền thì con có thể trả. Nhưng bố mẹ… con chỉ có một.”

Cả căn phòng lặng đi.

Vợ tôi bỗng bật khóc. Cô ấy bước đến đứng cạnh tôi, nắm chặt tay tôi rồi nói với mẹ:

“Mẹ, nếu mẹ thấy không thoải mái… con và anh sẽ tìm cách trả lại tiền. Nhưng bố anh ấy ở đây, không ai có quyền đuổi.”

Mẹ vợ nhìn chúng tôi, mặt tái đi.

Có lẽ bà không ngờ, đứa con gái vốn luôn nghe lời mình lại đứng về phía chồng.

Một tuần sau, tôi vay mượn khắp nơi, gom đủ 1 tỷ trả lại cho mẹ vợ.

Bà cầm tiền, không nói thêm câu nào.

Từ hôm đó, bà cũng ít khi ghé nhà.

Nhà tôi vẫn vậy — nhỏ thôi, còn nợ ngân hàng chồng chất, nhưng buổi tối nào cũng có tiếng bố ho nhẹ trong phòng, có mùi nhang trầm từ bàn thờ ông bà.

Có lần, bố nắm tay tôi, giọng run run:

“Bố xin lỗi… vì bố mà con khổ.”

Tôi chỉ cười, lắc đầu:

“Không đâu bố. Nhờ chuyện này… con mới biết căn nhà nào mới thật sự là nhà của mình.”

Ngoài hiên, nắng chiều rơi xuống bậc cửa.

Căn nhà ấy có thể không phải là căn nhà giàu nhất, nhưng là nơi không ai phải cúi đầu vì mình là gánh nặng.

By adminhn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *